Tiểu Diên Nhi nghe vậy liền phịch một tiếng quỳ xuống nói: “Sư phụ, lần này hãy để đồ nhi tự mình xử lý…”Dù sao đây cũng là tộc nhân của Tiểu Diên Nhi.Nàng có gấp gáp sốt ruột cũng là chuyện bình thường.Thế nhưng Lục Châu không lập tức đáp ứng nàng.Trong việc xử lý vấn đề, Minh Thế Nhân có kinh nghiệm hơn nàng rất nhiều, tu vi hắn cũng cao hơn, để hắn đi làm càng ổn thoả hơn.Lúc này chợt có một chú chim bồ câu bay tới.“Diên Nhi.”Tiểu Diên Nhi hiểu ý, toàn thân nhẹ như chim yến phóng lên bắt lấy chim bồ câu.“Sư phụ, là thư của tam sư huynh.”“Đọc.”“Sư phụ, mấy ngày trước đồ nhi đến Thiên Kiếm Môn điều tra, vị trí Môn chủ Thiên Kiếm Môn tạm thời vẫn để trống, Chu Kỷ Phong đã rời khỏi Thiên Kiếm Môn.
Sau khi điều tra phát hiện Chu Kỷ Phong đã bái nhập vào môn phái Chính Nhất Đạo.
Đạo chủ Chính Nhất Đạo là Trương Viễn Sơn nhận hắn là một trong bốn vị trưởng lão, Chu Kỷ Phong trở thành trưởng lão trẻ tuổi nhất của Chính Nhất Đạo.
Nhận thấy tu vi của Trương Viễn Sơn cao thâm, đồ nhi không xâm nhập vào Chính Nhất Đạo mà chuyển sang nghe ngóng tứ phía, biết được Trương Viễn Sơn đã nhiều lần công khai vũ nhục sư phụ, hắn đã lập cờ hiệu thề không đội trời chung với Kim Đình Sơn.”Đọc đến đây, Tiểu Diên Nhi dừng lại, nhìn thoáng qua Lục Châu.Lục Châu vẫn tỏ ra bình tĩnh.Đối với chuyện này hắn cũng không có suy nghĩ nhiều.Trên đời này người hận ta nhiều lắm, thêm một người cũng chẳng tính là bao.Lục Châu chẳng mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853058/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.