Lục Châu vuốt râu gật đầu, nói với Vân Tam. “Lão phu cho ngươi thời gian bảy ngày.”
Vân Tam sững sờ, ấp úng nói: “Không.. không phải là ba tháng sao? Bảy.. bảy ngày có phải là quá, quá ngắn?”
Minh Thế Nhân nói: “Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả… Bảy ngày sau nếu ngươi không mang Bích Lạc tàn phiến về thì ta sẽ rời núi truy tung ngươi, cho dù ngươi chạy tới chỗ nào ta cũng có thể tìm tới, đào sâu ba thước tấc, rút gân lột da, chém ngươi thành tám khối…”
“. . .”
Vân Tam từ trước tới nay đều chưa từng bị ai bắt được. Nay thất bại trong tay Ma Thiên Các, lòng tin của hắn đã bị đả kích nghiêm trọng.
Bây giờ trong lòng hắn chỉ có một từ: Sợ.
“Bảy ngày… thì bảy ngày…” Vân Tam đáp.
Lục Châu phất tay áo.
Lồng Giam Trói Buộc hoá thành từng điểm ánh sáng phiêu phù trong không trung rồi biến mất không còn dấu vết.
Ngọc Phi ngẩng đầu nhìn loại năng lượng đặc thù của Lục Châu, khẽ tán thưởng: “Lão tiền bối có thủ đoạn thông thiên, chẳng trách Ma Thiên Các cho đến nay vẫn sừng sững không ngã trong tu hành giới.”
Mấy lời nịnh nọt Lục Châu đã nghe nhiều nên gần như được miễn dịch, không chút dao động.
Lồng Giam Trói Buộc biến mất, Vân Tam cực kỳ vui mừng, nguyên khí lại lần nữa tụ tập vào cơ thể hắn.
Vân Tam vội vàng dập đầu nói: “Vãn bối… vãn bối đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853247/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.