Hai mắt nàng ta trợn to nhìn người thanh niên khôi ngô tay cầm Bá Vương Thương đầy bá khí, đầu thương có long văn toả ra cương khí vàng rực.
Thật mạnh!
Ma Thiên Các tuỳ tiện xuất ra một người đã mạnh mẽ đến vậy, Đan Vân Tranh sao có thể không sợ hãi.
“Lui ra.” Lục Châu cất tiếng.
Đoan Mộc Sinh xoay người lại, hành lễ với Lục Châu: “Đồ nhi tuân mệnh.”
Đồ nhi?
Đan Vân Tranh cố dằn lại nỗi sợ hãi trong lòng.
La Tông không giống với Vân Tông và thập đại danh môn. La Tông và Thiên Tông như nhau, đều không có xích mích gì với Ma Thiên Các. Thật không ngờ vì một sai lầm lúc trước mà bây giờ nàng ta lại phải đối diện với cường địch bậc này…
Đan Vân Tranh nhìn về phía Hoa Nguyệt Hành, trong lòng không khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ là do nghiệt đồ ở sau lưng nói xấu mình?
Nhưng Đan Vân Tranh làm sao dám nói ra miệng, đành im lặng quay về đứng giữa đại điện.
Lục Châu chỉ tay về phía Hoa Nguyệt Hành, thản nhiên nói: “Hoa Nguyệt Hành là người Ma Thiên Các… Ngươi gọi một tiếng nghiệt đồ là đang bất kính với bản toạ.”
Trái tim Đan Vân Tranh thót lại.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855784/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.