Dương Kỷ Thanh: "..." Đây là hiểu lầm tuyệt vời gì thế này?
Lưu Hải Huệ đi đến cửa, chào hỏi mấy người Dương Kỷ Thanh, rồi quay người đẩy cửa phòng, bước vào phòng của Tô Mộng Nam.
"Viện trưởng Lưu lo lắng cho Tô Mộng Nam, nhất định phải đến xem tình hình của cô bé, chúng tôi không thể ngăn cản được." Nhậm Du khẽ nói với Nhậm Triều Lan.
"Không sao, chuyện đã xong rồi." Dương Kỷ Thanh nói xong, đẩy Dương Nhất Lạc đi về phía trước, "Nhanh, nhanh, nếu không đi nhanh sẽ bị mắng thật đấy..."
Dương Kỷ Thanh thúc giục mọi người đi một đoạn xa, đột nhiên có cảm giác gì đó, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Lưu Hải Huệ đứng ở cửa phòng Tô Mộng Nam, cúi đầu thật sâu về phía bọn họ, mãi mà không đứng thẳng lên. Ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua cửa sổ hành lang, chiếu lên người bà, tóc bạc bên thái dương lấp lánh ánh bạc dưới nắng.
Dương Kỷ Thanh ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi lập tức hiểu ý nghĩa của cái cúi đầu sâu này của Lưu Hải Huệ.
Bà đang cảm ơn bọn họ đã cứu Tô Mộng Nam.
Bà là người nghiêm khắc, không thể nói lời cảm ơn làm người khác vui lòng. Bà không có gì quý giá để tặng, vì vậy bà chọn cúi đầu, khom lưng, thể hiện sự kính trọng lớn nhất để cảm ơn bọn họ.
Bốn người Dương Kỷ Thanh chờ Lưu Hải Huệ đứng thẳng dậy, rồi mới quay người tiếp tục đi về phía trước.
"Chúng ta có phải đã phá vỡ niềm tin của Viện trưởng Lưu rồi không?" Xuống lầu, Dương Nhất Lạc không nhịn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028237/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.