Lăng Dạ Phong vừa nghe, vội vàng lôi kéo Lăng Dạ Vũ đang giương nanh múa vuốt, bộ dáng cực kỳ buồn cười.
Bị Lăng Dạ Vũ kéo bả vai lôi vào trong xe ngựa, hắn liền bình tĩnh hơn nhiều, cũng không dám náo loạn nũa, chỉ là vẫn trừng mắt nhìn Ly Yên, tức giận trong mắt chưa hề tiêu tan, Nhưng Ly Yên lại lựa chọn xem hắn như không tồn tại.
Xe ngựa Vũ Vương Phủ rất lớn, cực kỳ xa hoa, chỉ cần nhìn viên bảo thạch khảm trên đó cũng biết rất quý giá. Bảo thạch có màu sắc rực rỡ ở trên đời không quá hai mươi viên, vậy mà hắn có thể dùng bốn viên để làm vật trang trí.
Ly Yên oán thầm, thật xa xỉ! Thực lãng phí!
Nàng dựa vào cạnh cửa sổ, gió hiu hiu thổi liền ngủ thiếp đi, Lăng Dạ Phong thấy thế nghĩ muốn trêu cợt nàng một phen, duỗi tay về phía cái khăn che trên mặt nàng.
Bỗng nhiên nàng nhanh nhẹn trở tay bắt lấy, động tác mây trôi nước chảy giống như nhảy múa, chỉ nghe thấy tiếng xương cốt giòn tan vang lên, tay Lăng Dạ Phong liền "hoa hoa lệ lệ" trật khớp rồi.
Vừa thấy là Lăng Dạ Phong, cảnh giác trong mắt dần dần dỡ xuống, không nói gì, tiếp tục ngủ.
Tính cảnh giác của nàng sao lại cao như vậy, sát khí thật nặng, sát khi như vậy chỉ có sát thủ mới có, rốt cuộc nàng có lai lịch gì? Lông mày Lăng Dạ Vũ cau chặt, nhìn khăn đeo trên khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên hắn có ý nghĩ muốn kéo cái khăn đó xuống.
Lăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-sung-vuong-phi/1789818/chuong-c16.html