Ngày hôm sau, thiếu gia lại dắt lừa già trở lại thành Ninh An.
Ngày thứ ba, từng nhà từng nhà đều được phát thuốc. Thanh Thanh và Hải Hải cũng bị bắt đến làm lao công, ngay cả ta cũng không thoát, bị gọi đi dạy dân làng cách sắc thuốc, cách đắp thuốc.
Ta thật chẳng hiểu nổi. Ta đã chạy tận vào đầm lau rồi mà vẫn bị tóm về. Chi bằng làm con ch.ó nhỏ Tiểu Hoàng cho xong, ít ra cũng chỉ cần chạy lòng vòng cho vui.
Đến tối, ta càng thêm nghi hoặc, liền hỏi thiếu gia:
“Thiếu gia, huynh thật sự biết trị bệnh sao?”
Hắn vẫn không ngẩng đầu, vừa sửa lại giấy tờ vừa đắc ý nói:
“Đương nhiên rồi, bản thiếu gia há có thể chỉ để bày biện mà thôi?”
Ta ôm chậu lan, đặt ra ngoài sân, định để nó hứng chút tinh hoa nhật nguyệt. Trong bụng lại không nhịn được mà trắng mắt một vòng:
“Hừ, sao hắn cứ như dây leo quấn mãi không dứt thế chứ...”
27
Đậu đũa và dây bí trong vườn nhà ta đều đã lớn, ta đang dựng giàn trong sân, thì nghe cổng viện bị đẩy ra, mấy vị thẩm, bá liền mang đến ít hồng sớm và dưa chuột nhà mình. Ta ló đầu ra hỏi:
"Chưa tới mùa thu hoạch rau đâu, các thẩm?"
Các bà cười tươi như hoa, đặt đồ trước cửa phòng rồi bước tới giúp ta dựng giàn.
Phúc đại tẩu nói:
"Không phải đem bán đâu, tẩu tạ ơn muội, cho muội ăn đó."
Thu đại nương lại rằng:
"Đại nương là tạ ơn thiếu gia nhà con, cho hắn ăn."
Duy chỉ có Triệu thẩm bĩu môi nói:
"Ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885861/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.