(Phiên ngoại của Đông Vũ – Xuân Hàn và Minh ca)
“Ta thật khổ, ta là công tử ăn chơi số một ngõ Kim Ngư, vậy mà bị tịch biên gia sản.
*Khổ hơn nữa, lại sắp bị chính nha hoàn nhà mình mua về làm con rể ở rể.”
Ta, họ Ngô, tên Tiêu Minh, tự Nhạc Hương – công tử ăn chơi trứ danh ngõ Kim Ngư, đệ nhất công tử phong lưu thiên hạ!
Tổ tiên ta từng phò long đăng vị, tổ phụ làm tới chức tri phủ. Đến đời phụ thân, các thúc bá đều thôi chí khoa cử, chỉ còn phụ thân ta giữ được thân phận cử nhân. Ngoại tổ lại là đại phú hào vùng Giang Nam.
Mẫu thân ta khéo léo giỏi giang, gia nghiệp trong hoàng thành cũng coi như giàu có bậc nhất. Dẫu trong nhà không người đương chức, nhưng cũng có vài thân thích xa xưa của tổ phụ làm quan trong triều, thỉnh thoảng chiếu cố một hai phần.
Ta trưởng thành giữa cảnh đủ đầy, chẳng phải lo chi về miếng cơm manh áo, lại thêm nhà cửa có gốc gác, nên từ bé đã chẳng mấy khi bị ràng buộc, sống phóng khoáng tự do, tâm khí cũng cao hơn người thường.
Về sau, ta làm quan đến chức Tuần phủ Bắc La, tất cả đều nhờ mấy người:
Một mẫu thân thấu tình đạt lý, một muội muội thông minh tuyệt đỉnh, một huynh đệ khoáng đạt phong lưu,
và… người ta thương nhất, là nàng ấy — người lợi hại nhất trong thiên hạ, mà lòng vẫn chịu theo một tên ăn chơi như ta mà thành đôi.
01
Ta sinh vào ngày mồng năm tháng năm, dân gian vốn có lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885872/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.