Từ Bi Cô ngước mắt nhìn thấy người đàn ông mặt mày lạnh lùng âm trầm, khẽ cười đẩy ly rượu người phụ nữ đưa tới bên miệng ra.
"Ra ngoài đi, nơi này không cần cô nữa." Trong ánh mắt đào hoa của Từ Bi Cô là ý cười lạnh lẽo đến đáng sợ.
Người phụ nữ lần đầu tiên gặp được vị khách tuấn tú như vậy, hơn nữa trông có vẻ rất giàu có, tất nhiên không muốn dễ dàng rời đi.
Cô ta õng ẹo cọ vào người Từ Bi Cô, cố gắng lấy lòng người đàn ông: "Từ tổng~"
Từ Bi Cô trực tiếp nắm lấy cổ tay cô ta, mạnh tay hất ra, người phụ nữ đau đến mức hét lên.
"Cút, nghe không hiểu hả?" Từ Bi Cô nhìn chằm chằm người phụ nữ bị hất ngã xuống đất, ánh mắt âm u, rít từng chữ một, mang theo cái lạnh vô tận.
Người phụ nữ bị dọa không nhẹ, cũng không để ý đến cơn đau ở cổ tay nữa, vội vàng xin lỗi rồi chạy ra ngoài.
Cố Trí Lễ nhíu mày nghiêng mình tránh né trước, không để người phụ nữ kia chạm vào chút nào.
Từ Bi Cô tùy ý phủi phủi chỗ người phụ nữ kia vừa chạm vào, rồi lấy ra một điếu thuốc ngậm bên miệng, nhưng không châm lửa. Anh ta liếc nhìn hành động của Cố Trí Lễ, cười khẩy một tiếng: "Cậu cũng thật biết giữ mình đấy."
Trong phòng không còn người phụ nữ nào, Cố Trí Lễ mới bước vào. Anh ngồi đối diện Từ Bi Cô, cũng không để tâm đ ến lời chế nhạo của anh ta, mở một chai rượu mới.
Bàn tay thon gầy cầm chai rượu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/du-do-vao-bay-rap-tham-thanh-chi/2783964/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.