Nhịp độ dội bom và pháo kích vẫn không hề suy giảm. Hai người lính Mỹ giúp Lisette đào huyệt đã hối hả quay về lâu đài từ lâu.
Họ đến Pháp để tiêu diệt chứ không phải chôn cất cho bọn Đức.
Cuối cùng, Lisette cũng đứng dậy. Nỗi đau khổ đang thiêu đốt trong lòng nàng chẳng thể dịu đi khi hàng ngàn người bị thương còn la liệt trên bãi biển. Trong cơn tuyệt vọng rã rời nàng mệt mỏi gạt nước mắt quay về Valmy. Sẽ có nhiều việc để làm, nếu lâu đài đã trở thành trạm cấp cứu tạm thời. Nàng sẽ chẳng còn thì giờ để buồn phiền nữa, nhất là lúc này.
Một làn khói dày đặc, cay xè áp tới quanh nàng. Nàng bắt đầu chạy. Phải kéo nước giếng lên đun sôi, rồi xé vải lanh làm băng cứu thương và lau sạch các vết thương trong khi chờ đoàn cứu thương Mỹ mang dụng cụ và thuốc men tới, nhưng giờ nàng chỉ còn muối và colrin để rửa thôi.
- Chuyện gì đã xảy ra trên Omaha đó? – Luke oang oang hỏi Greg khi anh mang súng lết lại gần cửa sổ.
- Sóng cao quá. – Greg tức tối trả lời từ khung cửa kế bên, chàng đang canh chừng một nhóm lính Đức nhốn nháo rút lui từ bãi biển về phía họ – Tụi tôi buộc phải đổ bộ cách vị trí ấn định hàng ngàn mét, thế là lọt ngay vào tầm súng của tụi Đức. Một phần ba lính của tôi bị giết trước khi vào tới bờ.
Luke dùng lưng bàn tay quệt mồ hôi trán. Những đội quân được điều tới Omaha lần này đều là những tay thiện chiến,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-bao-gio-xa-em-never-leave-me/1476598/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.