“Trời ơi trời ơi! Nụ cười lúc nãy của cậu ấy là có ý gì vậy? Chẳng phải chúng ta mới là người nên phấn khích sao? Sao lại cảm thấy cậu ấy mới là người đang vui thế!”
“Aaaaaaaa! Cậu ấy đang làm gì vậy? Đừng có mà thả thính lung tung như thế chứ!”
“Mà này, lúc nãy cậu ấy quay về phía chúng ta để nhìn ai vậy? Không lẽ là tôi sao hahahaha!”
“Mặc kệ cậu ta nhìn ai, nam thần! Chính là nam thần! ! Đã hai năm rồi nam thần đỉnh nhất của trường chúng ta vẫn là Đoạn Tiêu!”
…
Vì cùng lớp nên Triệu Vân Oánh nghe bọn họ hét lên quá trớn cũng thấy tự hào, vui vẻ nói: “Anh chàng này rốt cuộc là đến để chơi bóng rổ hay là đến để tổ chức fanmeeting đây.”
Hạ Ngưỡng không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng tràn đầy khí thế của chàng trai trên sân.
Không hiểu sao cô lại nghĩ đến việc vừa rồi anh chỉ nhìn cô rồi chậm rãi mỉm cười mà không nói gì. Nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, mọi cảm xúc dường như đã rõ ràng.
Gần đây cô để anh đến phòng tập nhảy tìm cô, cũng để mặc anh đến gần hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã đồng ý với lời tỏ tình nửa đùa nửa thật của anh.
Ôn Vân Miểu là em họ của cô.
Mà Đoạn Tiêu lại là anh trai cùng cha khác mẹ của Ôn Vân Miểu.
Nếu Hạ Ngưỡng muốn, cô và Ôn Vân Miểu có thể gọi anh một tiếng anh trai. Mối quan hệ của họ, nghĩ đến thôi đã thấy trớ trêu rồi.
Tuy nhiên, có một điều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-chan-mua-ha-tuoc-nhi/2005877/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.