"Nơi này có cầu sao?" Dù gì Đàm Hải cũng ở Phong Châu giữ vững hơn mộttháng, chưa bao giờ nghe aiqua có chuyện này, hơi kỳ quái.Tư Đồ Phi Dukiên định nói ra: "Đương nhiên là có, cây cầu kia chính là ta giám sáthoàn thành, tốn gần nửa tháng."Lần này, Đàm Hải không còn lời nào đểnóiSau khi nghiêm túc nhìn bản đồ xong, ánh mắt An Hoằng Hàn bay vềhướng đê đập, mày kiếm nhíu lạichặt, "Tòa cầu kia. . . . . . ở bên kiađê đập, chúng ta không có biện pháp đi qua."Dòng nước chảy siết, mặc dùthân thể những binh lính này rất cường tráng, cũng biết bơi, nhưng . . . . . . trong những đợt sóng mãnh liệt này, chỉ có thể bị xông đến trôigiạt khắp nơi.Tịch Tích Chi dựa vào bả vai An Hoằng Hàn, đôi lông màythanh tú cũng hơi nhíu lại, khó trách lúc đi sư phụ không nói tiếng nào. . . . . . Chỗ cây cầu kia, trừ bọn họ là người tu hành nên có thể vượtqua, còn ai có thể có bản lãnh kia?"Chủ tử, cây cầu kia có vấn đề gì?"Lưu Phó Thanh mở miệng hỏi thăm.Ông làm quan mấy chục năm, rõ ràng tínhtình bệ hạ. Người này hiếm khi có biểu cảm, chuyện có thể làm cho hắncau mày, tuyệt đối vô cùng khó giải quyết.Trái tim của Tư Đồ Phi Du đãtreo lên rồi, e sợ cây cầu mình mới xây kia thật có vấn đề.An Hoằng Hànđưa mắt quét sang bốn người bọn họ một lần. Mấy người bọn họ đều làtrọng thần của Phong Trạch quốc, sớm muộn gì cũng sẽ biết chuyện về Giao Long, thay vì lừa gạt thêm nữa, cònbằng trước thông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86449/quyen-3-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.