Có lẽ hắn nghĩ không có khuynh hưởng làm chỗ dựa, cuộc sống trong hoàng cung của mình không tốt mới có thể bất chấp nguy hiểm mà đứng ra cầu xin tha thứ cho huynh trưởng.
Chẳng lẽ chỉ một yếu tố tình cảm mà cũng không có?
Trong lòng Tịch Tích Chi buồn bực, lại nghĩ tới tình thân trong hoàng cung vốn ít ỏi. Dù là hai người Ngô Lăng Dần và Ngô Kiến Phong không phải là hoàng tộc nhưng sinh trong gia tộc lớn vẫn tồn tại rất nhiều minh tranh ám đấu. Theo như lời An Hoằng Hàn thì khả năng tồn tại của điều này là cực lớn.
“Xử lý nhẹ? Vậy Ngô thị vệ nói cho trẫm biết xem nên nhẹ tới mức nào? Là đánh gậy hay là chỉ cảnh cáo ngoài miệng?” An Hoằng Hàn nâng chung trà lên, nhấp một miếng, trong lời nói mang theo chút châm chọc.
Hắn vẫn không coi trọng năng lực và tính tình của Ngô Kiến Phong, thái độ với hắn là không mặn không nhạt. Huống hồ cậy đại thụ Ngô Lăng Dần này đổ thì Ngô Kiến Phong sẽ không có chút chỗ dùng nào.
An Hoằng Hàn cũng không phải là người khác nói gì thì làm vậy. Hắn luôn quyết đoán, có thủ đoạn trừng phạt người khác, nào có nửa phần cho người khác xen vào?
Không thể không cho Ngô Kiến Phong thể diện, An Hoằng Hàn đặt ly trà xuống, “Trẫm muốn phạt thế nào còn chưa tới lượt ngươi hỏi tới. Hơn nữa, ngươi muốn cùng gánh tội với Ngô Lăng Dần? Nếu là vậy thật thì trẫm cũng có thể thành toàn cho ngươi.”
Ngô Kiến Phong rùng mình, huynh trưởng nhà mình dám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86531/quyen-2-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.