Hai người chạm mặt nhau, Đông Phương Vưu Dục đã nhìn thấy tiểu nhân nhitừ cách đó không xa. Khóe môi nhếch lên thành nụ cười, hắn phe phẩy quạt trong tay, bước chậm tới phía Tịch Tích Chi.
"Không ngờ đi dạo một lát cũng có thể gặp muội." Từng câu từng chữ củaĐông Phương Vưu Dục mang theo chút dịu dàng, cách ăn mặc văn nhã khôngdính chút khí vẩn đục của hoàng cung, tựa như hắn chỉ sinh ra làm quýcông tử thế gia, chưa từng tham dự vào tranh đấu tàn khốc trong hoàngcung.
Vậy mà vừa hay điều này nói cho Tịch Tích Chi biết rằng hắn là một người vô cùng giỏi ngụy trang. Loại người này thường có tính nhẫn nại cựcmạnh. Hắn và An Hoằng Hàn vô cùng giống nhau, chỉ có điều mặt nạ mà mỗingười đeo hoàn toàn trái ngược nhau.
Một là tao nhã lịch sự, một là lãnh khốc vô tình.
Cái nhìn của Tịch Tích Chi với người này là phức tạp.
Như An Hoằng Hàn từng nói, người này hoàn toàn không đơn giản như bềngoài. Khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười, vô cùng hợp với cái danh hổbiết cười. Mà lần hắn ra tay cứu giúp trước lại khiến Tịch Tích Chi rấtcảm kích.
Lúc nàng nói chuyện không khỏi tỏ thái độ mềm mỏng, "Thái tử điện hạ thật có nhã hứng. Sao tản bộ mà tản tới đây vậy?"
Đông Phương Vưu Dục cười nhạt, quạt trong tay quạt ra làn gió hơi mátmẻ, "Nếu bản điện nói không phải bản điện tình cờ đi dạo tới đây?"
Lời của hắn vô cùng chọc người suy nghĩ sâu xa. Hai thị vệ sau lưng cũng vẻ mặt vắt óc suy nghĩ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86554/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.