Chương 32: Anh cần.
Lúc này đám người da đen phía sau bắt đầu nóng nảy, bọn họ hướng về phía Dịch Trạch Thành lớn tiếng ồn ào, nhưng không dám xông lên. Chiếc xe anh đi đang dừng bên lề đường, đoàn xe to lớn khiến những người da đen đó sợ hãi. Mặc dù bọn họ không biết lai lịch của những người này nhưng họ cũng biết rõ người đàn ông Trung Quốc không chọc được.
“Dương Minh.” Dịch Trạch Thành gọi Dương Minh đang đứng một bên.
Anh ta lập tức tiến lên, thấp giọng hỏi: “Dịch tổng, ngài có gì dặn dò?”
“Cho bọn họ năm trăm đô la mỹ, nói với bọn họ, đứa nhỏ này không mang đến vận rủi ngược lại còn mang đến vận may.” Dịch Trạch Thành cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng, lúc này cậu bé đang cuộn tròn lại.
Đứa trẻ da đen này quá mức ốm yếu, thoạt nhìn chỉ mới có bốn năm tuổi. Chỉ sợ tuổi thực tế của nó còn lớn hơn nhiều.
Trực tiếp đưa tiền, không phải là cách tốt nhất, nhưng lại là cách đơn giản, trực tiếp và hiệu quả nhất.
Dương Minh lấy năm trăm đô la ra nói ý của Dịch Trạch Thành với hướng dẫn viên kia, hướng dẫn viên lập tức truyền đạt lại lời của anh. Cha mẹ đứa nhỏ kia nhìn nhau một cái, cuối cùng vui mừng bật khóc. Bọn họ cảm tạ thượng đế đã ban ân, đã đưa đứa trẻ may mắn này vào gia đình họ.
Đứa trẻ bị ma ám hay được ban phước, chẳng qua chỉ là việc thay đổi cách nghĩ.
Sau khi lên xe, Dịch Trạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-cu-thich-anh-nhu-vay/966305/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.