Edit: Carrot – Beta: Cún
Lúc này bên ngoài cát bụi mịt mù, tầm nhìn rất kém, hô hấp vô cùng khó khăn, không ai muốn ở bên ngoài cả, không ngờ Tống Dịch lại bất chấp điều kiện khắc nghiệt như vậy mà chạy đến nhà ông ta, không biết Tống Dịch đã đến bằng cách nào. Nhưng điều đó đều không quan trọng, quan trọng là Waldart vô cùng không muốn gặp Tống Dịch vào lúc này.
Nếu có thể, ông ta thật sự muốn lập tức trốn đi, tránh mặt Tống Dịch.
Đúng lúc này, Tống Dịch hơi nghiêng đầu, ánh mắt vượt qua vợ của Waldart, chạm thẳng vào ánh mắt của Waldart.
Đôi lông mày anh tuấn của anh mang theo ý cười, trước tiên lên tiếng gọi: “Chào ông Waldart, buổi chiều tốt lành.”
Buổi chiều tốt lành?
Waldart thầm nghĩ: “Tôi chẳng tốt chút nào!” Ông ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lộ ra nụ cười: “Ông Tống.”
Vợ của Waldart hoàn hồn lại, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, vội vàng nói với Tống Dịch: “Mời ông Tống vào.”
Tống Dịch đi đến trước mặt Waldart, lịch thiệp đưa tay ra bắt tay Waldart. Waldart nắm lấy tay Tống Dịch, trong lòng trăm ngàn lần không muốn, trên mặt vẫn cười nói: “Chào mừng ông Tống! Nhưng mà, bên ngoài chắc là khó đi, thật khó cho ông Tống lúc này còn đến đây.”
“Không sao,” Tống Dịch cười nói.
Waldart: “Ông Tống bụi bặm quá, hay là đi nghỉ ngơi một chút trước?”
“Không cần,” Tống Dịch nói, “Tôi đến là vì chuyện tìm người, đây mới là chuyện quan trọng nhất trước mắt.”
Waldart khẽ thổi râu một chút, xem ra ông ta không thể nào trốn tránh được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-la-canh-dep-the-gian/2692264/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.