Kiều Ưu Ưu mắt nhắm mắt mở nhìn bộ quân phục màu xanh lam ở bên ngoài, cô nhìn quanh rồi bất đắc dĩ đi ra mở cửa, kèm theo một nụ cười ra vẻ thục nữ hiền dịu.
Đây đã là người thứ ba gõ cửa nhà cô trong buổi sáng hôm nay rồi, đúng là quá kì quặc, bình thường chẳng phải mọi người đều bận rộn tới mức nếu như Tổ quốc không có họ thì sẽ không giữ được an ninh ư, sao hôm nay ai cũng rảnh rỗi chạy tới đây vậy?
Người đầu tiên tới cũng là trung tá giống như Trử Tụng, vừa mở cửa ra đã cười và gọi cô là em dâu, “Trử Tụng đâu?”
“Trử Tụng vẫn chưa dậy, anh vào chơi một lát nhé!”
Kiều Ưu Ưu tự thấy bản thân mình cư xử cũng không đến nỗi nào, mỉm cười phải phép nhưng người đó lại vui vẻ nói, “Ồ, để anh ấy ngủ đi.” Sau đó đi mất.
Chưa tới mười phút sau, lại có một người tới, mở miệng ra là gọi chị dâu, nhờ cô gửi lời tới Trử Tụng là chiều nay đến văn phòng sư đoàn một chuyến. Việc này không phải nên trực tiếp nói với Trử Tụng sao? Chuyển lời… không cẩn thận lắm nhỉ?
Bây giờ lại là người thứ ba, cô chẳng qua cũng chỉ là một phát thanh viên thôi mà, có phải là minh tinh gì đâu, có đến mức phải có nhiều người tới với đủ lí do để nhìn cô không?
Tuy vậy, nghĩ chỉ là nghĩ, đây đều là những người đồng chí của Trử Tụng, dù thế nào cũng phải giữ thể diện cho Trử Tụng mới được.
“Em dâu phải không? Ha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-la-doi-canh-cua-anh/879634/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.