Editor: Gấc.
Trong khoảng thời gian ngắn, nhịp tim của Lâm Lạc đập kịch liệt như tiếng trống trong lễ hội đua thuyền vào dịp Tết.
Cô từ từ xoay người lại, ngước mắt lên, khi nhìn thấy gương mặt mình nhớ thương suốt bao ngày đêm, cô không khỏi nín thở, cả người đờ ra.
Ánh đèn mờ tối ở trong sân chiếu xuống gương mặt sạch sẽ lạnh lùng của người đàn ông, như tuyết trắng bao phủ ngọn núi vào lúc hoàng hôn cuối mùa đông. Mặt mày như tranh vẽ, mũi cao thẳng, khí chất lạnh lùng xa cách, có cảm giác uy hiếp khó gần.
Giống như lần gặp đầu tiên vào ba năm trước.
Lâm Lạc còn chưa kịp hoàn hồn thì người đàn ông đã xoay người chuẩn bị rời đi, con chó trắng chạy quanh anh nhanh chóng đuổi theo bước chân của chủ.
Lúc này tuyệt đối không thể bỏ lỡ nữa.
Lâm Lạc siết chặt nắm đấm, chạy đến bên cạnh người đàn ông rồi mỉm cười bảo: “Anh là chủ của chú chó này à? Chào anh, em tên là Lâm Lạc.”
Người đàn ông liếc nhìn cô, nói cảm ơn rồi dắt chó ra ngoài.
Lâm Lạc cố gắng chạy theo anh: “Anh cứ đưa chó đi như thế hả? Không nói với cảnh sát một tiếng sao? Đến lúc đó có lẽ họ sẽ cho rằng anh tới đồn công an trộm chó đấy. Như thế này đi, em và anh đi vào… Này này này, anh đừng đi nhanh như thế, em không theo kịp!”
Thấy người đàn ông sắp đi đến cạnh chiếc xe ô tô màu trắng, tay anh đã lấy chìa khoá ra khỏi túi, Lâm Lạc vội vàng hô tô: “Bắt trộm!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/em-ngot-hon-ca-mat-hoi-duong/2757396/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.