9
“Dùng cái máy tính này để hack camera giám sát trước.” – E tiểu thư dẫn Emma đến một văn phòng dưới tầng hầm của bảo tàng.“Cái này cao siêu quá, tôi thật sự không biết làm…” – Emma bó tay.“Cô mở sợi dây chuyền ra đi, bên trong có một USB, chứa chương trình tôi viết sẵn.”
Emma nhìn kỹ, quả nhiên trên sợi dây chuyền kim cương lấp lánh có một cơ quan. Cô khẽ bấm thử, “tách” một tiếng, bật ra… một con dao nhọn?“Ngược rồi, đồ ngốc!” – E tiểu thư ngây ngốc nói.Cô lại bấm thêm lần nữa, con dao thu vào, lần này một cổng USB bật ra. Emma c*m v** máy, màn hình bắt đầu tự động chạy chương trình.
Cả hai theo E tiểu thư đến trước một căn phòng, bên trong có hai người mặc blouse trắng đang trò chuyện.“Đi theo đường ống thông gió…” – E tiểu thư bay lên, chỉ vào cửa gió ngay cạnh.
Emma chỉ còn cách liều mạng, vén váy, leo vào đường ống. Cơ thể dường như theo bản năng thích ứng với không gian chật hẹp, bò một lúc thì đến một lỗ thông gió sát đất, cô chui ra, lộn một vòng và ẩn dưới gầm bàn, được khăn trải bàn che kín.
Trong phòng, hai người mặc blouse vừa trò chuyện vừa dán nhãn phân loại lên thùng gỗ.“Chính là lúc này!” – E tiểu thư ra lệnh.
Emma chui ra, nhanh chóng bóc nhãn trên một thùng rồi dán nhãn khác: địa chỉ vận chuyển – quán cà phê phố Baker .Mà cái thùng này, chỉ vài giờ sau sẽ được dùng để vận chuyển Thanh đoản đao Tsutomo Haruto . Emma lập tức bò lại vào ống thông gió,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/emma-va-nhung-vi-khach-vo-hinh/2904038/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.