12
Cô đưa viên thám tử tóc xoăn trở về phố Baker, dưới sự giúp đỡ của bà Hudson mới dìu được anh lên lầu, đặt lên giường.
“Ôi, tội nghiệp Sherlock, rốt cuộc là thế nào đây?”
“Bị mất nước nghiêm trọng, đây là loại thuốc tra tấn được dùng phổ biến ở chiến trường Trung Đông.” – Tiểu thư E đáp.
“Tôi nghĩ chúng ta nên đưa anh ấy đến bệnh viện.” Emma nhấc điện thoại định gọi cấp cứu.
E tiểu thư lại ngăn cô: “Đợi đến lúc đám bác sĩ ngốc nghếch kia điều tra ra anh ta bị tiêm thứ gì thì đã muộn rồi. Cô mau cho anh ta uống nước, bổ sung nước, pha loãng độc tố, có lẽ còn kịp cứu.”
Emma lấy một bình nước lớn, đỡ lưng anh cho uống, động tác cực kỳ thô lỗ. Nhưng đổ vào bao nhiêu, lại chảy ra bấy nhiêu.
“Emma bé nhỏ, cháu định cho Sherlock uống nước đấy à?” Bà Hudson đứng một bên lo lắng nhìn, còn nháy mắt gợi ý, “Ấy da, cho uống nước không phải kiểu đó đâu. Bác nghĩ cháu nên… cho cậu ta uống theo cách kia, cháu hiểu mà, cậu ấy không còn nuốt được nữa rồi.”
Cách kia là cách nào?
Bà Hudson, bà tưởng tôi không thấy ánh mắt đầy ẩn ý hóng hớt sắp tràn ra của bà sao?
Đây là chuyển cảnh sang phim thần tượng rồi hả?
“Hay là… bà làm đi?” Emma hào phóng đề nghị.
“Không không, bác đi nấu chút đồ đây, chỗ này giao cho cháu nha, Emma bé nhỏ…” Bà Hudson nháy mắt trêu ghẹo, “Yên tâm, bác sẽ không kể lại cho Sherlock biết đâu~”
Emma cạn lời.
Chẳng phải cũng giống hô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/emma-va-nhung-vi-khach-vo-hinh/2904040/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.