Tạ Ngọc coi trọng lễ nghĩa, nếu không phải tự tai nghe thấy, hắn thực sự không thể tin được những lời vô liêm sỉ như vậy lại có thể thốt ra từ miệng của một bậc quân vương. Đúng là nực cười!
Sắc mặt hắn lạnh đi: “Chẳng lẽ bệ hạ đã quên rằng ta đã có thê thất? Hơn nữa, đây còn là hôn sự do chính bệ hạ chỉ hôn.”
Hoàng thượng hiển nhiên không xem đó là vấn đề, chỉ cười: “Nam tử tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường tình, ngay cả phụ thân Tạ Quốc Công của ngươi trước khi cưới công chúa cũng từng có mấy cơ thiếp.”
Tạ Ngọc hơi nhướng mày, lạnh lùng hỏi: “Chẳng lẽ Hoàng thượng muốn để công chúa làm thị thiếp của ta?”
Lời này quá sắc bén, Hoàng thượng nhất thời lộ ra vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh đã trấn định lại, chuyển chủ đề: “Khi xưa định ra hôn sự giữa ngươi và nữ nhi Thẩm gia, quả thực là trẫm có phần qua loa. Trẫm nghe Thẩm gia nói nàng ấy không tệ nên mới chỉ hôn. Nhưng nghe nói từ khi nàng ấy gả vào Tạ gia, trên thì không hầu hạ được cô thúc, dưới thì không quán xuyến được việc nhà. Đợi mẫu thân ngươi trăm tuổi về sau, sao nàng ấy có thể gánh vác trọng trách chính thê của Tạ gia? Như vậy xem ra, các ngươi vốn không cùng đường, trẫm cũng là vì nghĩ cho ngươi mà thôi.”
Lời này nói ra cũng không phải không có lý, hơn nữa từng câu đều đánh trúng lợi ích thực tế.
Hoàng thượng bày ra dáng vẻ trưởng bối thân thiết,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ga-ngoc-lang-that-boi-tuu/2746724/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.