Trên đường đi, Tiểu Mai đã tập luyện vô số lần trong đầu…
“Chú cảnh sát, cô cảnh sát, chào cô chú…”
Không đúng.
“Cháu chào cô chú.”
“Cháu tên là Mai Lộ Lộ, năm nay 9 tuổi, học lớp 2.”
Xong rồi, liệu có bị hỏi tại sao 9 tuổi rồi mà vẫn học lớp 2 không nhỉ? Có phải học dốt không? Bị đúp hả?
Thế thì không nhắc đến 9 tuổi nữa.
“Cháu tên là Mai Lộ Lộ, năm nay đang học lớp 2, thầy giáo của bọn cháu…”
Chuyện này phải nói thế nào đây?
Mai Lộ Lộ nghĩ ngợi suốt dọc đường, tập đi tập lại trong đầu.
Cuối cùng, khi đứng trước cổng đồn cảnh sát, nhìn những người đang trực bên trong, cô lấy hết can đảm bước vào.
Nữ cảnh sát trẻ trực ca đêm đang ngủ gà ngủ gật bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa sổ khe khẽ.
Nữ cảnh sát trẻ ngẩng đầu lên thì thấy một cô bé mặc đồ ngủ, đầu đầy mồ hôi, dáng vẻ cực kỳ lo lắng.
Nữ cảnh sát hỏi: “Cháu là con nhà ai? Không tìm thấy đường về nhà hả?”
Cô bé trông chỉ chừng sáu bảy tuổi. Dù là mùa hè nhưng ban đêm vẫn rất lạnh, vậy mà cô bé mặc mỗi áo cộc, để lộ cánh tay ra ngoài.
Không biết vì sao, chỉ một câu hỏi quan tâm đơn giản đó thôi lại có thể khiến sống mũi Tiểu Mai cay cay, mắt dần mờ đi.
“Sao vậy?” Nữ cảnh sát cúi người xuống, lúc này cô mới để ý giày của cô bé đầy bùn đất.
Tiểu Mai đỏ mặt, rụt chân lại, hơi ngại ngùng. Đó là do lúc hái quả dại cô giẫm vào bùn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-co-ay-thanh-nam-hoa-khai/2622448/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.