🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trên đường đi, Tiểu Mai đã tập luyện vô số lần trong đầu…  

“Chú cảnh sát, cô cảnh sát, chào cô chú…”  

Không đúng.  

“Cháu chào cô chú.”  

“Cháu tên là Mai Lộ Lộ, năm nay 9 tuổi, học lớp 2.”  

Xong rồi, liệu có bị hỏi tại sao 9 tuổi rồi mà vẫn học lớp 2 không nhỉ? Có phải học dốt không? Bị đúp hả?  

Thế thì không nhắc đến 9 tuổi nữa.  

“Cháu tên là Mai Lộ Lộ, năm nay đang học lớp 2, thầy giáo của bọn cháu…”  

Chuyện này phải nói thế nào đây?  

Mai Lộ Lộ nghĩ ngợi suốt dọc đường, tập đi tập lại trong đầu.  

Cuối cùng, khi đứng trước cổng đồn cảnh sát, nhìn những người đang trực bên trong, cô lấy hết can đảm bước vào.  

Nữ cảnh sát trẻ trực ca đêm đang ngủ gà ngủ gật bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa sổ khe khẽ.  

Nữ cảnh sát trẻ ngẩng đầu lên thì thấy một cô bé mặc đồ ngủ, đầu đầy mồ hôi, dáng vẻ cực kỳ lo lắng.  

Nữ cảnh sát hỏi: “Cháu là con nhà ai? Không tìm thấy đường về nhà hả?”  

Cô bé trông chỉ chừng sáu bảy tuổi. Dù là mùa hè nhưng ban đêm vẫn rất lạnh, vậy mà cô bé mặc mỗi áo cộc, để lộ cánh tay ra ngoài.  

Không biết vì sao, chỉ một câu hỏi quan tâm đơn giản đó thôi lại có thể khiến sống mũi Tiểu Mai cay cay, mắt dần mờ đi.  

“Sao vậy?” Nữ cảnh sát cúi người xuống, lúc này cô mới để ý giày của cô bé đầy bùn đất.  

Tiểu Mai đỏ mặt, rụt chân lại, hơi ngại ngùng. Đó là do lúc hái quả dại cô giẫm vào bùn.  

“Cháu từ đâu đến đây? Nhà cháu ở đâu? Cháu có nhớ tên bố mẹ không?”  

“Cháu đến từ trấn Sơn Trà. Nhà cháu ở số 301, đường Sơn Trà, trấn Sơn Trà. Mẹ cháu tên là Lý Cầm.”  

Trấn Sơn Trà? Trấn Sơn Trà cách đây hơn mười cây số.  

“Cháu đi một mình đến đây sao?”  

Cô bé gật đầu: “Mẹ cháu bảo cháu không được đến, nhưng buổi tối cháu đã lén đi.”  

Nữ cảnh sát kinh ngạc: “Cháu đi bộ một mình vào buổi tối đến đây sao?”  

Tiểu Mai “Dạ” một tiếng, nói: “Cháu cứ đi, đi mãi rồi đến thôi ạ.”  

Nữ cảnh sát không nhịn được mà cảm thán: “Cháu giỏi thật đấy!”  

Tiểu Mai được khen, không hiểu sao sống mũi lại càng cay hơn.  

Nữ cảnh sát thấy cô bé trước mặt mình bắt đầu khóc, từng giọt nước mắt to rơi xuống, hệt như đã chịu một nỗi oan trời giáng.  

“Nói cho cô biết nào, cháu đi xa như vậy tìm chú cảnh sát… cô cảnh sát, là vì chuyện gì?”  

Trong phòng trực ban của đồn cảnh sát, nữ cảnh sát nghe cô bé kể lại toàn bộ sự việc.  

Hai mươi năm sau, nữ cảnh sát trẻ ngày nào đã trở thành nữ cảnh sát dày dặn kinh nghiệm. Bà ngồi trong phòng thẩm vấn, nhìn người phụ nữ trước mặt.  

Người phụ nữ nói: “Hồi đó tôi đi từ đêm đến sáng. Lúc đầu tôi rất lo không biết cảnh sát có tin mình không. Nhưng khi trời sáng dần, tôi càng đi càng chắc chắn. Trong đầu tôi chỉ nghĩ rằng gã ta sẽ bị bắt, sau đó những người khác sẽ biết tôi đã bị oan, rồi đến xin lỗi tôi.”  

Cảnh sát Lý im lặng, không nói gì.  

Bà không nhớ nổi mình đã quên chuyện này từ lúc nào, nhưng khi nhìn người phụ nữ trước mặt, bà biết đứa trẻ năm ấy có lẽ thực sự không nói dối.  

Ký ức của con người là một thứ gì đó thật kỳ lạ, nó có thể bị chôn sâu ở một góc nào đó, nhưng chỉ cần tìm lại, vậy nó sẽ nhanh chóng ùa về.  

Nghe hồi ức của người phụ nữ, bà thậm chí còn nhớ đến sự phẫn nộ của mình lúc đó.  

Sau khi đồng nghiệp tới, họ lái xe đến trấn Sơn Trà.  

Tuy nhiên lúc đến nơi, họ lại nghe được một câu chuyện hoàn toàn khác.  

“Sao có thể chứ? Con bé Mai Lộ Lộ đó không ngoan đâu, thầy Dư không phải người thế.” Gần như tất cả người lớn trong trấn đều nói như vậy.  

“Thầy Dư không làm những chuyện như thế đâu, mọi người đều thấy cả mà. Hơn nữa, ai lại làm mấy chuyện đó với một đứa bé 9 tuổi chứ? Mấy anh cảnh sát này, đừng trách tôi nói hơi thô, chứ một đứa trẻ con còn chưa có ngực có mông thì ai thèm hứng thú?” Bảo vệ trường nói.  

Người bảo vệ là người đầu tiên phát hiện ra sự việc, ông kể: “Lúc đó tôi đi tìm thầy Dư, khi đến thì thấy cô bé học sinh tiểu học kia nằm trên giường của thầy. Nhìn thấy tôi, cô bé liền chạy mất, còn thầy Dư thì không có ở nhà.” 

“Trẻ con không biết điều, nói dối. Trước đây con bé từng muốn vào lớp của thầy Dư, nhưng có lẽ thầy không đồng ý, nên nó mới cố ý bịa chuyện như vậy.” Đó là lời của giáo viên chủ nhiệm lớp Mai Lộ Lộ.  

Học sinh lớp của thầy Dư chưa từng xảy ra sự việc tương tự.  

Còn về Mai Lộ Lộ, cô bé gần như là biểu tượng của một “đứa trẻ hư”. Cô bé thường bị bắt gặp đánh nhau với em trai, thậm chí còn bắt nạt con trai, nhét sâu lông vào miệng bạn. Đối với thầy Dư, mọi người càng có nhiều chuyện để kể hơn.  

Cô bé từng chửi mắng thầy Dư, thậm chí ném đá làm vỡ kính nhà thầy. Đó là một đứa trẻ hư cực kỳ ngỗ nghịch.  

Còn thầy Dư lại vừa xấu hổ vừa buồn cười chào hỏi các cảnh sát. Gã mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đeo kính, văn vẻ lịch sự mà phủ nhận mọi lời của cô bé.  

“Con bé lớn lên trong một gia đình đơn thân, mẹ lại trọng nam khinh nữ, nên tư tưởng của con bé có phần cực đoan. Có lẽ vì tôi không đồng ý để con bé vào lớp, nên nó mới làm vậy để trả đũa tôi.” Dư Minh vẫn không hề tỏ ra tức giận.  

Cô cảnh sát trẻ ngơ ngác, ban đầu cô nghĩ rằng sự việc chỉ đơn giản là bắt người thôi, không ngờ lại phức tạp đến vậy.  

Đồng nghiệp bên cạnh thấy cô nhíu mày, bèn nói: “Thật ra tôi đã thấy có gì đó không ổn từ lâu rồi. Cô không để ý sao? Lúc chúng ta quay lại, mặt con bé đầy vẻ phấn khích. Thông thường, những đứa trẻ từng trải qua chuyện như vậy sẽ không có phản ứng như thế.”  

Cảnh sát Lý lúc còn trẻ nhớ lại, đúng là cô bé có vẻ rất vui.  

“Với lại, khi kể về những chuyện đó, con bé nói rõ ràng, mạch lạc, như thể đã luyện tập rất nhiều lần. Bình thường người báo án, kể cả là người lớn đi chăng nữa, thì cũng khó kể rành mạch được mọi chuyện. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, hành động này không bình thường.”  

“Nhưng mà…” Nữ cảnh sát trẻ không biết phải nói gì. Điều đó nghe có vẻ hợp lý. Trước đây, cô từng tiếp nhận một người phụ nữ trẻ bị hại, người đó gần như không thể nói được gì tại đồn. Cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Vậy giờ phải làm sao?”  

“Thực ra đây cũng là chuyện tốt, vì không có đứa trẻ nào phải trải qua chuyện như thế.” Đối phương nói: “Cô nên nói chuyện với con bé, xem rốt cuộc là lý do nào khiến nó nói dối.”  

Khi nữ cảnh sát đến nhà Mai Lộ Lộ, trên mặt cô bé không hề có vẻ lo lắng hay sợ hãi, hiện còn đang cãi nhau với một cậu bé… 

Cậu bé vừa khóc vừa hét: “Đó là đôi giày của em mà, chị làm bẩn hết rồi!”  

“Đi thì cũng đi rồi, em làm gì được chị à? Em đánh thắng chị chắc?”  

Nữ cảnh sát trẻ nhìn cô bé hùng hùng hổ hổ, trong lòng bắt đầu dao động.  

Nhưng sau khi cô giải thích rõ ràng mọi chuyện, cô bé thay đổi sắc mặt. Cô bé hung hăng nói, hệt như một con hổ nhỏ: “Sao cô chú lại tin kẻ xấu?”  

“Cô chú không tin kẻ xấu, và cô chú cũng tin là cháu không nói dối. Chỉ là cô chú không có bằng chứng mà thôi. Bọn cô còn đi hỏi những bạn nhỏ khác, không ai gặp phải chuyện như vậy cả. Có phải cháu nhớ nhầm hoặc lẫn lộn chuyện trong phim với ngoài đời không? Điều này cũng xảy ra thường xuyên.” Sự việc đã qua hơn một tháng, trên người cô bé cũng không còn bất kỳ bằng chứng nào.  

Trong tiềm thức, nữ cảnh sát trẻ thậm chí còn hy vọng cô bé đã nói dối. Như vậy, những chuyện đáng sợ thế đó sẽ không xảy ra.  

Vậy nên khi nói chuyện, cô cũng vẫn quan sát cô bé.  

Cô bé thực sự không giống một người từng trải qua chuyện như vậy. Dường như cô bé suy nghĩ một lúc, rồi lập tức nói: “Chúng ta đi tìm Châu Châu! Châu Châu nhất định biết mọi chuyện!”  

“Châu Châu là ai?”  

“Châu Châu là con gái của ông ta. Lần trước ông ta và con gái gặp nhau, sau đó có một người phụ nữ đã tát ông ta một cái, còn nói sẽ phơi bày hết mấy chuyện xấu xa của ông ta cho mọi người biết. Lúc đó cháu không hiểu, nhưng bây giờ cháu hiểu rồi!” Cô bé nghĩ đến chuyện này, như thể nhìn thấy tia hy vọng mới.  

Hơn hai mươi năm trước, nữ cảnh sát trẻ nhìn lòng bàn chân đầy vết phồng rộp của cô bé, nên không nỡ lòng nào. Thế là cô dẫn người đến tìm vợ cũ của Dư Minh là Phượng Bình và con gái của ông ta, Châu Châu.  

Hơn hai mươi năm sau, cảnh sát Lý bước ra khỏi phòng thẩm vấn, sau khi lấy được địa chỉ của Phượng Bình, bà cũng lập tức đi giống thế.  

Cảnh sát Lý gõ cửa nhà Phượng Bình, nhưng Phượng Bình không có ở nhà. Cảnh sát Lý lại gọi một cuộc điện thoại cho đối phương.

Phượng Bình không có ở nhà, bà đang ở nhà con gái mình – Châu Châu.  

Hiện tại, Châu Châu đã làm mẹ. Con gái cô mới tám tuổi, đang ngồi trong phòng khách làm bài tập.  

Châu Châu và Phượng Bình đang nấu ăn trong bếp, vừa làm vừa trò chuyện.  

Điện thoại reo lên, Phượng Bình nhìn màn hình hiện cuộc gọi. Thấy ánh mắt của con gái đang nhìn mình, bà bỗng hơi căng thẳng mà cầm điện thoại ra ban công nghe. 

“Tôi không biết gì về chuyện của ông ta.”  

Phượng Bình nói lại câu đã lặp đi lặp lại vô số lần.  

Bà cúp máy. Khi quay đầu lại, bà thấy con gái đã trưởng thành đang đứng bên cửa sổ sát đất. Biểu cảm của con gái khá khác lạ, nhưng cô vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.  

“Mẹ, nước sôi rồi, mình nên gói sủi cảo thôi.” 

Phượng Bình bước vào, không khí giữa hai người hơi kỳ lạ.  

Trong căn bếp nhỏ hẹp, chỉ có tiếng nước sôi ùng ục vang lên.  

Phượng Bình nói: “Là dì con gọi đấy. Dì hỏi mẹ có muốn đi du lịch Iceland không, nếu mẹ cũng muốn đi, thì dì sẽ không tham gia tour nữa, chúng ta đi riêng một nhóm.”  

“Lại nhắc đến khả năng định hướng của dì con, dù mẹ có đi cùng thì cũng phải tham gia tour thôi. Nhà mình đúng là có truyền thống mù đường từ đời này sang đời khác mà.”  

Bà nói rồi bật cười.  

Con gái đứng bên cạnh tiếp tục gói sủi cảo. Đến chiếc thứ năm, cô đột nhiên lên tiếng: “Có phải cảnh sát gọi không? Hỏi về chuyện của bố hả mẹ?”  

Gương mặt Phượng Bình lập tức trầm xuống: “Sao con lại nhắc đến chuyện đó?”  

“Con nghe người ta nói ông ấy chết rồi.” Châu Châu cúi đầu, đôi tay vẫn tiếp tục máy móc gói sủi cảo.  

Phượng Bình nói: “Ông ta chết rồi sao? Vậy con có muốn đến dự đám tang của ông ta không. Lúc con còn nhỏ, mẹ không muốn con gặp ông ta là vì khi đó mẹ suy nghĩ cực đoan. Bố con coi như là… người tốt. Nếu con muốn, con đi cũng được.”  

Bà không muốn con gái phải chịu bất kỳ ám ảnh nào từ quá khứ tối tăm ấy.  

Trong bếp im lặng một lúc lâu. 

“Mẹ, mẹ rất hận con à?”  

Phượng Bình ngỡ ngàng quay đầu nhìn con gái, từng giọt nước mắt lăn dài trên má người phụ nữ trẻ.  

“Sao con lại nghĩ như vậy? Mẹ làm sao có thể hận con được?”  

“Con đã khiến mẹ và bố ly hôn.”  

Phượng Bình sững sờ, ngừng gói sủi cảo: “Châu Châu, ai nói với con điều đó?”  

Lúc hai người ly hôn, Châu Châu mới hơn năm tuổi, cô không thể nhớ những chuyện này.  

“Con tự nhớ.” Cô cúi đầu: “Hôm đó sau khi mẹ về nhà, đã đánh bố một trận.”  

Phượng Bình: “Con còn nhớ? Sao con chưa bao giờ nói với mẹ?”  

“Vì con không biết phải làm sao. Mẹ luôn nói bố là người tốt.” Cô bật khóc. Ngày hôm đó, cô đã nghe thấy tất cả, nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ mình và mẹ của Mai Lộ Lộ.  

Phượng Bình sững người.  

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.  

Phượng Bình biết, đó là cảnh sát, giống như hơn hai mươi năm trước vậy.  

Phượng Bình bước lên xe cảnh sát, ngồi trong phòng thẩm vấn giống như hai mươi năm trước, đối diện bà vẫn là nữ cảnh sát năm xưa.  

Mọi thứ dường như tái hiện lại cảnh tượng của năm ấy.  

“Chị và Dư Minh kết hôn khi nào?”  

“Năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp đại học. Chúng tôi học cùng trường đại học, sau đó lại được phân vào cùng một trường cấp ba. Vì là bạn cùng trường nên chúng tôi qua lại khá thân thiết, yêu nhau một năm, thấy hợp thì kết hôn.”  

“Vậy hai người ly hôn khi nào?” 

“Hơn hai mươi năm trước.”  

“Lúc đó con gái chị mấy tuổi?” 

“Sáu tuổi.”  

Lần này, nữ cảnh sát thuở ấy đã không còn trẻ nữa, hỏi: “Năm đó, con chị còn nhỏ như vậy, tại sao hai người lại ly hôn?”  

“Vì gã ta là một tên súc sinh.”  

Đó là sự thật tới muộn hơn hai mươi năm.  

Một cô bé đã chờ đợi câu nói này quá lâu.  

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.