“Tôi có thể nuốt viên nang.”
(Lynn: ở đây là chỉ thuốc dạng viên nang mềm hoặc cứng đó mọi người) “Hả?” Kiều Dạng tưởng mình nghe nhầm: “Cái này tính là gì? Ai mà không biết chứ?” Trần Thiên Cù nhếch môi cười nhẹ: “Mạc Tri thì không.” “Cái đậu má.” Mạc Tri không tình nguyện gập một ngón tay lại: “Cái này mới gọi là nhắm vào.” Trần Thiên Cù đáp trả: “Người tôi nhắm vào chính là ông.” Mạc Tri nói không lại cậu, liền huých cùi chỏ vào hông cậu. Nhân lúc hai người họ đang cãi lộn, Kiều Dạng đảo mắt tìm kiếm cảm hứng từ xung quanh. Rốt cuộc có chuyện gì là chỉ riêng mình có nhỉ… Cô đang định nhờ vả Mạch Sơ, thì quay đầu lại phát hiện cô ấy chỉ còn hai ngón tay. Kiều Dạng sửng sốt, nhanh chóng phản ứng lại: “Cậu cũng không thể nuốt viên nang à?” Mạch Sơ gãi cằm, ậm ừ một tiếng không rõ. Tình hình trên sân không khả quan, cô hạ giọng giật dây Kiều Dạng: “Nhanh lên, làm một cái mạnh tay đi!” Gánh vác trọng trách, Kiều Dạng hít một hơi thật sâu, quyết tâm nói: “Tôi đã ngủ với Mạch Sơ!” “Ha ha!” Mạch Sơ giơ hai tay lên không trung, đắc ý ngúng nguẩy vai: “Gập xuống hết cho tôi.” “Bà cười cái gì?” Hàng Dĩ An nói: “Bà cũng phải gập lại.” “Vì sao tôi phải gập lại?” “Bà từng ngủ với Mạch Sơ à?” Mạch Sơ trợn tròn mắt gật đầu: “Ừ.” Mạc Tri hỏi cô: “Bà là Chúa tể Bóng tối [7] ? Biết nhẫn thuật [8] à?” [7]Chúa tể Bóng tối , Zed là vị tướng thứ 107 xuất hiện trong trò chơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-doi-roi-lai-gap-lam-doi/2843166/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.