Lại là một ngày nắng đẹp, giấc mơ bị chuông báo thức làm gián đoạn, Kiều Dạng làu bàu trong chăn đến tận giây cuối cùng của 5 giờ 40 phút rồi mới thức dậy thay quần áo. Cô nhét cuốn từ vựng đã thuộc lòng tối qua vào cặp sách, vừa ngáp vừa bước vào nhà vệ sinh để rửa mặt.
“Bữa sáng chuẩn bị xong rồi.” Tô Đồng ở bên ngoài gọi vọng vào.
Kiều Dạng tăng tốc độ đánh răng, đưa tay ấn vào nốt mụn mới nổi trên trán. Đó là một nốt mụn to, đỏ và sưng tấy, khó mà bỏ qua.
Đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy cô ra, Tô Đồng đẩy cửa phòng tắm thì thấy Kiều Dạng đang cúi xuống lục lọi trong ngăn kéo.
“Con đang tìm gì thế?”
“Miếng dán mụn của chị con.” Cố gắng tìm kiếm nhưng không đạt được kết quả, Kiều Dạng đứng thẳng người rồi thở dài: “Mình nhớ là vẫn còn mà.”
“Nổi mụn rồi à?”
“Vâng, sờ vào thấy hơi chối.”
Cô vừa nói vừa giơ tay lên, nhưng lại bị Tô Đồng đánh một cái vào tay.
“Vậy thì đừng sờ, trên tay toàn là vi khuẩn.”
Kiều Dạng rầu rĩ, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Chính vì không kiểm soát được tay mình nên cô mới muốn tìm miếng dán mụn.
“Nhanh ra ăn sáng đi, sắp sáu giờ rồi.”
“Dạ.” Kiều Dạng cúi người dí mặt vào gương, vén mái che đi cái mụn đáng ghét.
Thời tiết nóng lên khiến sức ăn uống kém hẳn, cô ăn nửa bát cháo trắng mà gần như chỉ đang đếm từng hạt gạo, cả buổi cũng không thấy phần nước trong bát cháo giảm xuống.
“Trước đây chị con thường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-doi-roi-lai-gap-lam-doi/2843169/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.