Lúc này Cố Tây Châu đã đóng cửa sổ lại, sau đó lại có thêm mấy cái bóng đen di chuyển lại gần, quái vật vô diện bị Cố Tây Châu bóp cổ giương đô mắt to có chút ủy khuất nhìn hắn, đồng bạn của nó đang dán mặt vào cửa sổ, nhưng bởi vì đã có giấy báo che chắn, chúng không biết bên trong còn có một người.
Mãnh quỷ: Cái gì bóp cổ ta vậy OAO
"Thế này mới ngoan chứ, yên tâm, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, hỏi xong ta sẽ cho ngươi đi." Cố Tây Châu ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, hơi nhíu mày, nhạt giọng nói, "Ta cũng sẽ tìm mặt cho ngươi."
Mãnh quỷ: "?"
......
Cửa sổ trong phòng cũng có hai chiếc bóng in lên khung cửa dán giấy, Phục DỊch Nhiên ngồi ở trên giường dùng chăn bọc kín chính mình, đưa lưng về bóng người phía cứa sổ.
Khoảng chừng hai giờ sau, Cố Tây Châu vừa lòng buông bàn tay bóp cổ quái vật ra, đồng thời thô bạo quăng nó ra ngoài, đụng vào mấy con quái vật vô diện khác đang đứng ngoài thay thế nó, con quái vật kia gầm rú một tiếng, muốn xông tới -----
Quỷ vô diện vừa mới bị Cố Tây Châu đánh tơi bời túm được "tiểu tỷ muội" của nó, mang nhau biến mất vào màn đêm.
Cố Tây Châu đi ra khỏi nhà vệ sinh, Phục Dịch Nhiên đang quấn chăn kín mít cả người ngồi ở trên giường nhìn thấy hắn dường như thở dài nhẹ nhõm.
Thấy Cố Tây Châu ngồi vào bên mép giường, Phục Dịch Nhiên giương đôi mắt đen nhánh im lặng nhìn Cố Tây Châu, đến tận lúc Cố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gap-phai-ma-tu-than-deu-khoc/687767/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.