- Không phải, tôi cắn chị là muốn nói cho chị biết, sau này nếu như chị còn dám như vậy, tôi sẽ cắn chết chị. - Nói không tức giận là xạo, nói không ghen cũng là xạo, nàng cũng không ngại Trầm Linh trước kia trải qua cuộc sống thế nào, nhưng nàng chú ý Trầm Linh đã bị chà đạp thế nào: "Tha hồ vui chơi có vui không?"
Trầm Linh lại cười khúc khích: "Tôi nói gì em cũng tin à, không sai, làm vu sư, những chuyện tình trăng sao kiểu này nhất định phải trải qua, nhưng dù bọn tôi muốn tiến tiếp vào cũng phải trở ra. Tuy nhiên với tôi mà nói, như vậy cũng là một dịp để rong chơi, tôi sẽ giữ mình trong sạch, em biết tôi ghét tiếp xúc thân thể với người khác."
- Chị có phải muốn nói, chị khác với đám người ngoài kia? - Trầm Liên nhìn chằm chằm Trầm Linh, rất sợ Trầm Linh trả lời phủ định.
Trầm Linh kéo Trầm Liên lại gần, kéo kéo cổ áo vốn rộng của mình, lộ ra làn da trắng noãn, cười điên dại: "Nếu không tin, em có thể tự kiểm chứng."
Thanh âm ngây ngấy dán vào tai Trầm Liên, hơi nóng thở phì phò vào màng nhĩ, khiến cho Trầm Liên ngứa một chút.
- Chị... - Mặt Trầm Liên bị nghẹn hồng hồng, dù cho Trầm Linh thật sự giữ mình trong sạch như vậy, nhưng vẫn là người có "kinh nghiệm phong phú", nói về ve vãn người khác, cô tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ.
- Ha ha... Ha ha ha... - Trầm Linh nhìn vẻ mặt vô tội uất ức của Trầm Liên, thì nở nụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giang-dau/4401/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.