Khoảng một tiếng trước, hai người còn đang giằng co trên sofa ở phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn.
Vậy mà bây giờ lại bất ngờ gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Tâm trạng chưa kịp ổn định của Diệp Phục Thu lại bị dao động dữ dội.
Kỳ Tỉnh đã thay quần áo, trên người anh hiếm khi xuất hiện màu trắng tinh khôi.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay đơn giản và rộng rãi, vạt áo đung đưa theo gió, để lộ chiếc áo phông màu xanh sẫm bên trong.
Ống quần rộng màu nâu che phủ một nửa đôi giày thể thao màu trắng.
Mái tóc đen của anh càng thêm gọn gàng khỏe khoắn hơn sau khi tắm, màu mắt cũng trong sáng hơn.
Với vẻ ngoài này, khi đứng ở cổng trường Đại học thực sự khiến Diệp Phục Thu nhìn thấy nét trẻ trung chưa phai mờ trên người Kỳ Tỉnh, là khí chất độc đáo của giai đoạn thanh xuân—— đáng tin cậy, trưởng thành và thoải mái.
Khí thế bức người và sự khôn ngoan của Kỳ Tỉnh suýt nữa khiến Diệp Phu quên mất, bây giờ anh chỉ mới 24 tuổi, còn chưa học xong thạc sĩ.
Trong mơ hồ, cô như nhìn thấy dáng vẻ ba năm trước của anh trong ánh nhìn lãnh đạm kia.
Kỳ Tỉnh xách một chiếc túi trên tay, tay kia nghịch một tấm thẻ, tầm mắt anh luôn dán vào người cô.
Khoảng cách giữa họ không ngừng có bóng người qua lại tấp nập, ánh mắt giao nhau của hai người kết nối từng hồi, như tiếng rè rè của sóng radio.
Vốn dĩ Diệp Phục Thu định giả vờ như không thấy anh và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gio-tro-thuan-bach/2772886/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.