Biên tập: Đi Đâu Đấy
Chương 46: “Vậy tại sao lại là anh ta?”
Chỉ trong khoảnh khắc, Đào Như Chi gần như hoài nghi bản thân vẫn đang đắm chìm trong hồi ức, rằng mình đã vô thức phóng đại câu nói năm xưa trong trí nhớ.
Nhưng… trong ký ức ấy, Lâm Diệu Viễn chưa từng nói chữ “lại”.
Câu nói ấy như một đợt sóng đánh thẳng vào tim cô, khiến cô bàng hoàng đến ngẩn người. Khi hoàn hồn lại, gương mặt anh đã kề sát ngay trước mắt.
Anh đứng dưới bậc thềm, vì thế tầm mắt của hai người gần như ngang bằng nhau và Đào Như Chi lại lần nữa nhìn thấy đôi mắt ấy, đôi mắt từng làm cô xao lòng ngay lần đầu gặp gỡ.
Chỉ trong giây lát, ánh mắt ấy không còn đối diện cô nữa, mà chậm rãi hạ thấp, dừng lại nơi bờ môi cô.
Anh khẽ hé miệng:
“Cô chắc là đã quên mất câu anh từng nói.”
“—— Đào Như Chi, đừng bao giờ đưa bất kỳ thằng nào em muốn hẹn hò đến trước mặt tôi. Chỉ cần em dắt một người tới, tôi sẽ hôn em ngay trước mặt nó.” Anh nói bằng giọng rất nhỏ, tựa như sợ làm kinh động đến bố mẹ họ đang cách một cánh cửa… hay thậm chí là những vị thần trên cao đang lặng lẽ dõi theo. Nhưng điều anh sợ nhất vẫn là khiến cô sợ. Bởi vì chính anh cũng biết, lời nói ấy thật quá đường đột, quá vô lễ. Đào Như Chi giờ đã bình tĩnh lại, hơi ngẩng đầu lên, ánh nhìn lướt qua tóc anh, thản nhiên hỏi:
“Vậy thì… tại sao cậu không làm? Người ta cũng đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/gio-xanh-nghiem-tuyet-gioi/2746387/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.