Bà Đỗ – người phụ nữ luôn tỏ ra mạnh mẽ cả đời, giờ đây như một quả bóng bay xì hơi khi Đỗ Tiêu vạch trần chuyện căn nhà.
Lần đầu tiên, bà để lộ ra vẻ yếu đuối khiến Đỗ Tiêu đau lòng. Chính lúc này, cô chợt nhận ra việc mình luôn coi cha mẹ như những cây đại thụ vững chãi chỉ là ảo tưởng một chiều. Mẹ cô không chỉ đã già đi, mà còn yếu đuối như bao người khác, cũng bất lực trước những khó khăn to lớn của cuộc sống.
Đứng trước một người mẹ như vậy, Đỗ Tiêu nhận ra mình mạnh mẽ hơn những gì cô tưởng. Nhưng đồng thời, việc buộc mẹ phải bộc lộ sự yếu đuối khiến cô đau đớn.
Song cuộc sống đã đến lúc phải đối diện với sự thật phũ phàng, không ai có thể lùi bước.
“Con sẽ chuyển đi vào tuần sau” Cô cúi đầu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Bà Đỗ chợt nhận ra, việc con gái chuyển đi là quyết định đã được đưa ra, và không còn ý định thỏa hiệp nữa. Bởi vì họ… đã làm tổn thương trái tim con gái trước.
Cuộc sống như hoàn toàn vuột khỏi tầm kiểm soát của bà. Bà dùng căn nhà để đổi lấy một cuộc hôn nhân trọn vẹn cho con trai, để cháu nội không mất đi mẹ, nhưng kết quả lại sắp mất đi con gái. Và đây, chính là sự lựa chọn do bà tạo ra.
Thân thể bà như chợt còng xuống, mất hết sức lực, già đi nhanh chóng.
Bà cảm nhận rõ sự yếu ớt và mệt mỏi lan tỏa từ sâu trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868647/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.