“Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại.” “Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại.” “Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại.” Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
Đỗ Tiêu không quan tâm trên mạng có bao nhiêu người khoe khoang kiểu “Tôi bị cắn mấy chục năm rồi, có tiêm phòng đâu mà vẫn sống nhăn” hay “Chưa từng nghe ai chết vì bị hamster cắn cả”. Cô không định đem mạng sống của mình ra đánh cược xem những lời đó có đúng không.
Vắc-xin phòng dại vốn là để phòng cái “vạn nhất” kia mà.
Đỗ Tiêu hiểu rất rõ điều đó, nhưng cô không biết nên đi đâu để tiêm.
Cô vội vàng đóng lồng sắt lại rồi chạy ngay vào nhà vệ sinh, dùng xà phòng rửa vết thương thật kỹ. Sau đó quay về phòng mở laptop, search Google “Tiêm phòng dại ở Bắc Kinh”.
Click vào mấy link đầu tiên, cô tìm được danh sách các bệnh viện có tiêm vắc-xin phòng dại ở Bắc Kinh. Nhưng nhìn kỹ thì đó là thông tin từ ba năm trước, giờ không biết còn chính xác không. Hơn nữa dưới danh sách còn đặc biệt lưu ý nên gọi điện hỏi trước để tránh mất công đi lại, vì tốt nhất là tiêm trong vòng 2 tiếng sau khi bị cắn.
Đỗ Tiêu gọi thử cho bệnh viện gần nhất, may là có người bắt máy. “Có chảy máu không?” – Đầu dây bên kia hỏi.
“Có ạ.”
“Vậy phải tiêm huyết thanh, bên này không có, cô qua chỗ khác nhé.” “Anh có biết chỗ nào có không ạ?”
“Không biết, tự tìm đi.” – Nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868652/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.