Vũ Lệ Thanh nhận cuộc gọi từ Đỗ Cẩm, mẹ Đỗ liền hỏi: “Sao nó vẫn chưa về vậy?”
“Anh ấy nói đi uống rượu với bạn cũ, tối nay không về ạ.” Vũ Lệ Thanh đáp.
Đỗ Cẩm là con trai, đã 30 tuổi, mẹ Đỗ chưa bao giờ quá lo lắng về anh. Bà biết con trai mình có chừng mực nên cũng mặc kệ.
Vũ Lệ Thanh có vẻ hơi bồn chồn.
Đỗ Cẩm nhờ cô nói dối với bố mẹ, nhưng không giấu cô sự thật.
“Bạn cùng phòng cũ của Tiêu Tiêu và bạn trai của cô ta là hai tên lưu manh, Tiêu Tiêu không còn cách nào khác phải dọn ra. Em ấy đang gặp chút rắc rối, anh qua giúp em ấy xử lý, tối nay không về.”
Sống một mình bên ngoài, đặc biệt là ở ghép, khó tránh khỏi gặp những chuyện không như ý. Bản thân Vũ Lệ Thanh cũng từng trải qua vài người bạn cùng phòng kỳ quặc. Có người ăn đồ ăn vặt của cô, dùng đồ của cô, có người cực kỳ mất vệ sinh, thậm chí có người trộm mặc quần áo của cô. Vũ Lệ Thanh rất hiểu những khó khăn khi sống một mình.
Trong đó, điều tệ nhất với con gái là gặp phải những kẻ nguy hiểm, như mấy tên lưu manh chẳng hạn.
Cô hơi lo lắng, hy vọng Đỗ Cẩm có thể giúp Đỗ Tiêu xử lý ổn thỏa. Hơn nữa cô cũng không hé răng nửa lời với bố mẹ chồng.
Đỗ Tiêu tự ý bỏ nhà ra đi. Đỗ Cẩm cố ý đến xem phòng trọ của Đỗ Tiêu, về nhà báo cáo là “Tạm được”. Mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868674/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.