Kể từ khi Thạch Thiên cho cô thuê phòng, anh luôn là một chàng trai khiến Đỗ Tiêu cảm thấy vô cùng đáng tin cậy và an toàn. Về sau, khi trở thành bạn trai cô, anh đã trở thành điểm tựa vững chắc cho tâm hồn trống vắng của cô sau khi rời xa gia đình.
Trước mặt cô, chưa bao giờ anh tỏ ra mông lung, hoang mang hay yếu đuối.
Đỗ Tiêu hôn lên môi anh, bị anh giữ chặt gáy, khóa chặt trong vòng tay. Cô có thể cảm nhận được khao khát của anh lúc này.
Cảm giác được khao khát ấy, càng khiến lòng cô thêm kiên định.
Khi Thạch Thiên di chuyển từ môi xuống cổ cô, Đỗ Tiêu nhắm mắt lại, ôm chặt anh.
Thạch Thiên như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi, nắm được rồi thì không muốn buông ra nữa.
Anh đè Đỗ Tiêu xuống sofa và hôn.
Sức nặng của người đàn ông, hơi thở, môi lưỡi! Bàn tay anh mạnh mẽ, nơi nào chạm qua đều nóng ran lên. Đỗ Tiêu cảm thấy nóng bừng và choáng váng.
Cô không còn biết hai người quấn quýt trên sofa bao lâu nữa. Hơi thở Thạch Thiên dồn dập, hòa quyện với hơi thở của cô, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh như một thứ thuốc k*ch t*nh.
Cho đến khi cơ thể đột nhiên cảm thấy lạnh, Đỗ Tiêu rùng mình, tỉnh táo lại.
Thạch Thiên đã đẩy áo len và áo lót của Đỗ Tiêu lên, để lộ vẻ đẹp mềm mại của cô trước mắt anh. Làn da trắng ngần dưới ánh đèn sáng rực chói mắt. Những nơi anh v**t v* run
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868705/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.