Đỗ Tiêu cố gắng tập trung tinh thần, nhưng lúc này tâm trí cô cứ bị những chi tiết nhỏ nhặt làm phân tâm. Như tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ đường ống trong phòng tắm, hay việc không biết trên răng còn sót lại chút kem đánh răng nào không.
Cho đến khi Thạch Thiên ấn cô vào tường và hôn sâu, mọi giác quan của cô mới hoàn toàn tập trung vào cảm xúc hiện tại.
Cô cảm nhận được lực đạo của anh mạnh hơn bình thường rất nhiều. Lưỡi anh chiếm lĩnh khoang miệng cô, gần như không cho cô cơ hội thở. Mọi thứ diễn ra dồn dập, không thể cưỡng lại.
Khi cô vừa mới bớt căng thẳng, Thạch Thiên siết chặt vòng tay quanh eo cô, chỉ một cử động nhẹ, đôi chân Đỗ Tiêu đã rời khỏi mặt đất. Môi vẫn không rời, anh nhẹ nhàng bế cô lên chỉ bằng sức của đôi tay, đặt cô xuống mép giường.
Đỗ Tiêu nằm xuống tấm nệm mềm mại xốc xếch. “Chiếc giường này to thật”, Đỗ Tiêu nghĩ.
Anh chị cô khi cưới cũng chỉ mua giường 1m8 x 2m, định để dành cho nhà mới. Phòng ngủ phụ vốn đã nhỏ, giường lớn quá sẽ không còn chỗ đặt nôi em bé.
Trong khi tâm trí cô miên man suy nghĩ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Bàn tay, đôi môi và cả hàm răng của Thạch Thiên không ngừng k*ch th*ch các giác quan của cô.
“Mình đã sẵn sàng”, Đỗ Tiêu tự nhủ, “Mình đã sẵn sàng rồi”. “Sẵn sàng rồi”.
Những nụ hôn của Thạch Thiên dần trở nên nhẹ nhàng hơn, cho đến khi dừng hẳn, không còn bất kỳ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-bien-nguoi-tu-trac/2868726/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.