Bố tôi nhìn vào điện thoại trên tay tôi, trên màn hình là trang cuộc gọi với tên của một chuyên viên môi giới chứng khoán nổi tiếng trong thành phố, bạn thân của dì Trần.
Người rất am hiểu trong việc chuyển nhượng cổ phiếu.
Bố tôi mặt tối sầm gật đầu.
Tôi đạt được mục đích, không muốn ở lại lâu, khóa cửa phòng ngủ rồi xuống lầu.
Em gái theo sau tôi, vốn im lặng không một tiếng động, mắt đầy oán hận.
Nhưng gần tới tầng một, cô ta đột nhiên hỏi tôi: “Chị, chị nói không cần Phó Lễ, đóng gói tặng cho em, là thật sao?”
Tôi phẩy tay, như xua đuổi một con ruồi: “Ai mà giữ mãi một thứ rác rưởi chứ? Cô muốn, tất nhiên là tặng cô, hai người rất xứng đôi đấy.”
Lời vừa dứt, tôi nghe thấy tiếng ho.
Phó Lễ đứng ở dưới lầu, dáng đứng thẳng tắp, cằm hơi ngẩng, nhưng không che giấu được vẻ mặt tái nhợt.
Tiệc tẩy trần có rất nhiều người đến.
Toàn bộ giới thượng lưu trong thành phố, cơ bản đều được dì Trần mời đến.
Hồi đó bố tôi tổ chức sinh nhật mười chín tuổi cho em gái, nổi tiếng vì sự hoành tráng.
Nửa giới thương nhân trong thành phố đều đến dự, tháp rượu sâm panh, tháp bánh kem và sổ đỏ, chìa khóa xe kim cương bố tôi tặng ngay tại chỗ.
Còn bây giờ, tiệc tẩy trần của tôi còn hoành tráng hơn.
Nhóm tổ chức sự kiện mà dì Trần ép bố tôi thuê, nổi tiếng với phong cách sang trọng xa hoa, nổi tiếng đến mức có thể đốt tiền.
Tôi biết bố tôi chắc tiếc tiền lắm.
Ông tiêu tiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/giua-chung-toi-luon-co-mot-nguoi-thu-ba/2779411/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.