🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Từ rất lâu rồi, khi Yến Đường mới biết Tống Úc có anh trai thì cô từng hỏi y hệt câu này.
Lúc đó Tống Úc không trả lời thẳng mà chỉ khéo léo nhắc nhở cô nên đứng về phía anh.

Người cùng hứng thú với chủ đề này chính là Nastia.
Trước giờ trong nhà chẳng ai cùng bà trò chuyện, giờ có Yến Đường nên bà tha hồ kể chuyện vụn vặt thời niên thiếu của hai con trai.

Những năm đầu Tống Cảnh học trong nước tại trường tư hệ quốc tế, còn Tống Úc theo học cấp ba ở Moscow.
Mỗi kỳ nghỉ, hai anh em thường gặp nhau ở Moscow hoặc Thượng Hải hay theo bố mẹ dự tiệc gia đình với đối tác.

“Hai đứa nó hay gặp con gái của bạn bè bố mẹ trong các bữa tiệc. Mẹ biết có mấy cô bé theo đuổi Ilya, còn thường xuyên đến nhà chơi. Lúc đó, mẹ với bố nó còn cá cược xem Ilya có đang yêu ai không.”
Nastia kể với Yến Đường.

“Đúng vậy.” Tống Dụ Xuyên cũng nhớ lại nên hỏi thẳng luôn con trai lớn: “Lúc đó con có yêu đương không?”

“Bận.” Tống Cảnh b ắn ra một từ rồi nhấp ngụm rượu vang.

Nastia tỏ ra quá hiểu con trai, cười tiếp: “Về sau khi Kirill lớn hơn chút, cũng thu hút không ít ánh nhìn. Nhiều cô gái xin liên lạc của nó lắm.”

Tống Úc lập tức minh oan: “Con không cho nhé.”

“Ừ, mẹ làm chứng nhé. Có người hỏi sao không cho thì nó thẳng thừng ‘Vì không muốn’, khiến người ta bỏ đi. Có cô bé rủ nó đánh cầu, nó chẳng nương tay mà thắng liền mấy ván làm người ta khóc thét ra về.”

Nhắc lại chuyện xưa, Nastia lắc đầu bất lực.

“Lúc đó mẹ mới nhận ra hình như đã nuông chiều nó quá mức, bắt đầu dạy nó phải lịch thiệp với phái nữ, từ chối cũng phải khéo léo, biết quan tâm bạn gái…”

Vậy nên dù Tống Úc hoạt bát hơn hẳn, trông đáng yêu dễ mến nhưng các cô gái lại chuộng tính cách lạnh lùng mà lịch thiệp của Tống Cảnh.

—— Bởi thế lần đầu hỏi chuyện này, Tống Úc nhất quyết không chịu tiết lộ.
Yến Đường liếc nhìn anh, khóe môi nhếch lên.

Bí mật xưa đã bị mẹ bật mí hết, Tống Úc gọn lẹ trút nỗi bực dồn nén:
“Không chỉ vậy đâu. Rất nhiều cô gái tiếp cận con thực ra là nhắm vào anh ấy.”

“Đặc biệt hồi mười mấy tuổi, trong các bữa tiệc, mấy cô gái cứ hỏi con thích ai. Con bảo không thích ai cả. Sau này mới vỡ lẽ, họ muốn biết con muốn chọn ai làm chị dâu… Từ đó con chẳng muốn đi chơi cùng anh ấy nữa, bị hỏi phiền quá.”

“Là anh ép em đi à? Là em tự ý bám theo xem cho vui.”
Tống Cảnh khẽ cười. Kaka đang ngủ trong lòng anh cũng choàng tỉnh, thò đầu ra quan sát vòng quanh bàn ăn, dường như tò mò vì sao mọi người cười nói rôm rả.

Có người anh trai xuất sắc bên cạnh, người ta nhìn em trai khó tránh khỏi so sánh, nhưng thực ra tính cách hai người hoàn toàn khác biệt. Mỗi người đều có nét đáng yêu riêng.
Trên đời này ngoài Nastia, có lẽ chỉ Yến Đường thấu hiểu rõ nhất điều đó.

Sau bữa tối, hai anh em cùng bố bàn chuyện kinh doanh, Nastia kéo Yến Đường ở lại uống trà tâm sự.

Bà lật giở tập ảnh cũ, phần lớn chụp trong biệt thự sang trọng mà tinh tế.
Dù không biểu lộ tình cảm thân mật nhưng có thể thấy hai anh em rất thích ở cạnh nhau.

Tống Cảnh cao hơn, đường nét thanh tú, có lẽ đang tuổi dậy thì nên chẳng thiết tha nhìn ống kính, gương mặt lạnh lùng vô cảm.
Còn Tống Úc luôn nở nụ cười tươi như hoa trước máy ảnh, gương mặt non nớt hiền hòa, tóc mềm mượt, hàng mi cong vút như cánh hoa dưới nắng.

Những bức ảnh này Yến Đường chưa từng thấy bao giờ. Ánh mắt cô dán chặt vào hình ảnh Tống Úc thuở thiếu thời. Nhìn nụ cười ngọt ngào của anh trong ảnh khiến trái tim cô cũng tan chảy.

Ấm trà đỏ cạn dần, đêm cũng đã khuya.

Cánh cửa phòng làm việc đã mở, ba bố con trò chuyện xong xuôi.

“Muộn rồi, đi nghỉ thôi.”

Nastia chia sẻ ảnh lên nhóm gia đình, cất điện thoại rồi vui vẻ nói với Yến Đường:

“Con đi tìm chồng con, mẹ đi tìm chồng mẹ.”

Các phòng ngủ đều nằm trên tầng hai. Sàn gỗ trải thảm dày, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh xào xạc nhẹ.

Yến Đường chúc Nastia ngủ ngon rồi quay về phòng mình, vừa mở cửa đã bị một vòng tay ôm chặt.

“So sánh xong chưa?” Tống Úc khóa cửa, bế cô đến giường ngồi xuống rồi cố ý hỏi.

Anh vừa tắm xong, hơi nước còn phảng phất, mái tóc hơi ẩm, sống mũi cao ửng hồng vì hơi ấm.

Yến Đường tự nhiên ngồi vắt lên đùi anh, nhìn thẳng vào mắt anh nghiêm túc đáp: “Anh là chồng em, có gì phải so sánh đâu?”

“Thế sao còn hỏi chuyện người theo đuổi anh trai anh?” Tống Úc không dễ dàng bỏ qua.

Yến Đường giơ tay thề: “Em chỉ tò mò thôi! Hơn nữa Nastia đã làm chứng, không phải không ai theo đuổi anh, chỉ là họ không chinh phục được nên bỏ cuộc đó thôi.”

“Em đã lấy anh rồi, chuyện xưa có quan trọng gì. Nếu phải so sánh, anh đã có vợ còn anh trai thì chưa, rõ ràng anh ấy thua xa anh.”

Tống Úc kéo cô sát vào lòng hơn.

“Anh chỉ không thích em để ý đến anh ấy thôi. Em quan tâm bao nhiêu người theo đuổi anh ấy làm gì?”

Yến Đường cười giải thích cô thực sự chỉ hỏi cho vui: “Lúc xem ảnh, em chỉ chú ý đến anh thôi, anh không biết hồi nhỏ mình đáng yêu thế nào đâu.”

“Đáng yêu thế nào?” Anh hỏi lại.

Yến Đường đắm đuối nhìn anh. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Đôi mắt thanh tú, đường nét khuôn mặt sắc sảo vẫn còn in bóng dáng thiếu niên năm nào khiến cô có thể hình dung anh hồi mười lăm, mười sáu tuổi – kiêu ngạo một chút, ngang bướng một chút.

“Khiến em hơi tiếc vì không được tận mắt thấy anh thời đó. Giá như có thể gặp anh sớm hơn thì tốt.”

Tống Úc giật mình rồi bật cười: “Hồi đó anh hành xử vô độ đấy, sau này nhờ bố mẹ và anh trai uốn nắn từ từ mới thành người tử tế. Nếu gặp em hồi cấp ba, có lẽ anh sẽ bắt nạt em mất.”

“Anh sẽ bắt nạt em thế nào?” Yến Đường hỏi.

Tống Úc đưa tay trái luồn dưới vạt áo cô, khéo léo cởi khuy áo ngực: “Em đoán xem?”

“Thì cũng chỉ tưởng tượng thôi. Trường cấp ba ở Trung Quốc cấm yêu sớm, càng không cho phép những chuyện này.” Yến Đường xoa xoa khuôn mặt điển trai của anh, giọng đầy tiếc nuối.

“Chỉ là giả định thôi, chúng ta đã kết hôn rồi.” Tống Úc nắm lấy cổ tay cô, dẫn đường xuống dưới, giọng quyến rũ: “Em muốn chạm vào anh không? Anh muốn nghe em gọi anh như lúc ngồi sau xe trượt tuyết.”

Nhắc đến chuyện ban ngày, không khí trở nên nóng bỏng.

Yến Đường vẫn nhớ như in cảnh Tống Úc điều khiển xe trượt tuyết.

Cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy sức mạnh.

Như lúc này, khi anh bế bổng cô lên, khiến cô buộc phải ôm chặt lấy anh như ban ngày.

Toàn bộ cơ thể chỉ còn một điểm tựa duy nhất là anh.

Xe trượt tuyết lao vun vút trên nền tuyết, đòi hỏi người lái phải vận dụng hết sức mạnh cánh tay và eo để kiểm soát tốc độ.

Những đoạn đường gập ghềnh khiến đùi trong cô hơi ê ẩm.

Dù cách âm tốt nhưng vì còn người khác trong nhà, Yến Đường vẫn hơi căng thẳng.

Nhưng Tống Úc lại thích nhất vẻ mặt ấy của cô. Mỗi khi cô cắn môi nhịn rên, anh liền cúi xuống hôn môi cô. Khi cô né tránh, anh lại đặt tay lên gáy, khiến cô không thể chạy đi đâu được.

Tống Úc xoay người cô lại, cố ý trêu chọc: “Em không muốn gặp phiên bản tuổi teen của anh sao? Anh có thể cho em trải nghiệm.”

Yến Đường chậm rãi quay đầu hỏi: “Bằng cách nào?”

“Anh từng tưởng tượng về em khi mới mười tám…” Giọng anh vui tươi nhưng lời nói thẳng thắn.

Eo cô bị vòng tay phía sau siết chặt.

Nếu phải kể về khoảnh khắc ấn tượng nhất trên xe trượt tuyết, chắc chắn là lúc động cơ khởi động. Những rung động dữ dội, lực đẩy mạnh mẽ, tốc độ vượt quá sự hiểu biết và kiểm soát của cô.

Cô lại gọi “anh yêu”, nhưng thay vì cổ vũ như ban ngày thì lại ngập ngừng xin anh chậm lại.

Người đàn ông phía sau không nói gì, cũng không chiều theo yêu cầu như mọi khi mà chỉ cúi xuống hôn nhẹ vào tai cô như cách an ủi.

Kim đồng hồ chỉ 1 giờ sáng, Yến Đường chui vào chăn mệt đến nỗi không giơ nổi tay.

Kaka tối nay bị giữ lại phòng Tống Cảnh như chiến lợi phẩm. Không có tiếng mèo cào cửa, hai người hiếm hoi được yên tĩnh. Vừa định nghỉ ngơi thì điện thoại trên đầu giường vang lên vài tiếng thông báo.

Tống Úc mở điện thoại xem, là anh trai nhắn hỏi đã ngủ chưa.

“Sao vậy?” Yến Đường hỏi.

Tống Úc vén chăn xuống giường, khoác áo ngoài và nói: “Anh ấy bảo Kaka đang đòi về.”

Anh bước ra hành lang, rẽ qua góc tường, vừa đứng trước cửa phòng anh trai đã nghe thấy tiếng “meo meo” ủn ỉn vọng ra.

Chú mèo nhỏ thường phát ra những âm thanh kỳ lạ để biểu đạt cảm xúc nhưng Tống Úc không ngờ Kaka lại không chịu ở với Tống Cảnh.

Cánh cửa mở ra, Tống Cảnh mặc bộ đồ ngủ, mái tóc đen hơi rối bù, có lẽ vừa bị đánh thức bởi tiếng mèo kêu.
Tống Úc nhìn qua khe cửa – Kaka đang đi tới đi lui trên bàn làm việc, miệng không ngừng kêu gào.

Nghe động ở cửa, nó lập tức chạy đến bên chân Tống Úc, dùng hai chân sau đứng thẳng, hai chân trước bám vào ống quần anh, mũi hếch lên đánh hơi.
Có mùi của mẹ, rất đậm.

Kaka bỗng chuyển sang giọng “meo” nũng nịu, cọ cọ vào chân Tống Úc rồi nhanh nhẹn leo lên vai anh.

Tống Cảnh nhìn cảnh tượng ấy, không nhịn được hỏi: “Em nuôi nó thành bản sao của mình thế nào vậy?”

“Vì đây là con đẻ của em và vợ em mà.” Tống Úc đáp.

Kaka không chịu ở lại, anh đành bế nó về phòng.

Yến Đường đang dựa vào đầu giường chơi điện thoại chờ anh, nghe tiếng bước chân liền ngẩng lên. Cánh cửa hé mở, một chú mèo lông beo như tia chớp phóng thẳng đến đầu giường.

“Không ngờ nó nhất quyết đòi ngủ với chúng ta.” Tống Úc kéo chăn lên, cười nói.

Yến Đường cũng ngạc nhiên, bế Kaka lên hỏi: “Hóa ra con nhận giường à.”

Kaka hiểu đang được hỏi chuyện, liền “ư ử” trong lòng Yến Đường một lúc, rồi như thường lệ tìm chỗ êm ái giữa hai chiếc gối nằm xuống.

Yến Đường cũng đặt lưng xuống, đầu tựa vào mèo, người áp sát Tống Úc.

Ánh đèn ngủ vàng ấm.

Tống Úc như thường lệ ôm lấy eo cô, hôn nhẹ lên trán và chúc cô ngủ ngon.

Đèn tắt, căn phòng chìm trong bóng tối.
Hai cơ thể đan vào nhau truyền hơi ấm, tiếng mèo kêu “grừ grừ” vang lên đều đều.

Sau tất cả những thăng trầm, chính những ngày thường bình dị mới mang lại hạnh phúc bền vững.
Khiến lòng người trở nên an định, như con thuyền trôi dạt cuối cùng cũng tìm được bến đỗ.

Ngoài cửa sổ là dãy Caucasus chìm trong đêm, những ngọn núi tuyết trải dài như dải lụa tinh khiết.

Yến Đường cảm nhận giữa cô với Tống Úc, giữa họ với Kaka, dường như cũng có một sợi dây vô hình buộc chặt họ lại với nhau.
Cô thấy mình thật hạnh phúc.

Sau khi Kaka rời đi, phòng ngủ rộng rãi bỗng trở nên hiu quạnh, Tống Cảnh chợt mất ngủ.
Anh ngồi trên ghế bành đọc sách một lúc rồi thấy chán, với lấy điện thoại bên cạnh mới phát hiện trong nhóm gia đình có vài tin nhắn kèm ảnh chụp cả nhà do mẹ gửi.

Anh mở một bức ảnh.
Cậu em trai ôm vợ trong lòng, quả thực rất đẹp đôi.

Nhưng nếu quay ngược thời gian bảy năm trước, thái độ của anh với mối quan hệ này không mấy lạc quan. Những hành động Tống Úc làm hồi đó đến giờ vẫn khiến anh bất ngờ.

Và có lẽ, ngay cả Yến Đường cũng không biết hết những chuyện ấy.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.