Bước sang tháng chín, trời đổ một trận mưa, thời tiết bỗng trở nên mát mẻ hơn.
Đầu mùa thu, mặt đất vẫn còn ướt sau cơn mưa cuốn trôi, trên nền đường xi măng xuất hiện những vũng nước to to nhỏ nhỏ đủ kích cỡ. Những ngọn cỏ và cánh hoa dại rải rác bám trên đường, cái mát lạnh lan tỏa trong không khí, cuốn đi sự nóng nảy của cuối hè.
Ba ngày đầu tiên đến trường đều là những bài kiểm tra trình độ cuối cấp.
Nói cho cùng thì năm cuối cấp ba đã khác, từ 8 giờ sáng sớm học đến 10 giờ tối đến là chuyện bình thường, nam sinh trong lớp không còn xuống sân bóng vận động nữa, giờ giải lao lẫn nghỉ trưa đều ngồi trong lớp múa bút thành văn.
Trường Bồi Dưỡng tuy không giỏi bằng trường Chuyên nhưng vẫn được coi là trường trung học trọng điểm, làm sao có thể chịu được sự chèn ép coi thường của người trường Chuyên.
Mọi người dường như đang lên dây cót không ngừng hít sâu một hơi, cố gắng chứng minh điều gì đó.
Nhưng sau bài kiểm tra, ngay cả sức lực để hít một hơi đó cũng hoàn toàn biến mất. Học sinh trong lớp đều giống như cà tím bị sương giá đánh gục, đầu ủ rũ cúi gằm, mặt tái nhợt như đất, lòng xám xịt như tro nguội.
Sớm biết rằng sẽ bị người trường Chuyên đánh bại, nhưng không ngờ lại bị đánh một cách triệt để mà thảm hại như vậy.
Nam Tường luôn là người đứng đầu trường Bồi Dưỡng, nhưng trong lần thi kiểm tra đầu vào với học sinh trường Chuyên này thứ hạng của cô xếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ha-nhat-kien-nam-tuong-diem-thiem/2776847/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.