Buổi trưa, thời tiết đẹp.
Bên trong lớp học, cửa sổ sáng trưng, gió thổi tung tấm rèm voan màu nhạt. Ánh nắng xuyên qua khe hở chiếu xuống mặt bàn.
Giờ nghỉ trưa vẫn chưa kết thúc. Giang Hoài Tự nhàn nhã ngồi bên cửa sổ, đôi chân dài duỗi ra, khăn quàng cổ màu xanh lá cây trùm lên mặt, đầu ngả ra sau bàn sau ngủ.
Bành Nguyện vừa vào lớp đã thấy cảnh này, nhẹ nhàng bước tới, thừa dịp Giang Hoài Tự không để ý liền kéo khăn ra: “Úi chà! Làm gì vậy, sao trùm tấm vải xanh lên đầu?”
“Đừng ồn!” Trước mắt đột nhiên mất đi tấm chăn, Giang Hoài Tự nhất thời không thích ứng được với ánh sáng chói mắt, cậu đột nhiên đứng dậy, nhíu mày, dùng thị lực mơ hồ nhặt khăn quàng cổ lên.
Vừa mới nắm lấy, cậu đang định dùng sức kéo nhưng lại nhíu mày không dám dùng sức, vô thức buông tay.
“He he, cướp đi chứ, không cướp được thì gọi anh.” Bành Nguyện đắc ý, vung vẩy khăn quàng xoay tròn trên không trung, khiêu khích xoay người, cười toe toét thiếu đòn: “Gọi tiếng anh thì sẽ trả cậu.”
“Anh.” Giang Hoài Tự không có tức giận, lập tức đáp lại, sau khi lấy lại tinh thần, lười biếng ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn Bành Nguyện, không đấu đá tranh giành.
Cậu giơ hai tay ra trước mặt, giọng điệu khó chịu, kiên nhẫn thương lượng: “Được chưa, trả đây.”
Cậu hợp tác như vậy ngược lại chẳng thú vị, Bành Nguyện bĩu môi, đặt khăn quàng cổ trở lại tay cậu, nói thêm: “Sao mà cậu quý báu quá vậy.”
Giang Hoài Tự quay mắt đi, bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ha-nhat-kien-nam-tuong-diem-thiem/2776863/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.