Cách tỏ tình bằng "thùng rác" này, khiến lần đầu tiên trong đời Lục Hãn Kiêu cảm thấy mình đặc biệt có thiên phú về ngôn ngữ.
Hóa ra tình cảm đến một mức độ nhất định, rất nhiều việc sẽ phát sinh một cách cách tự nhiên.
Lục Hãn Kiêu sợ Chu Kiều đổi ý, lại chỉ chỉ thùng rác mới tinh bên cạnh bàn đọc sách, nói: "Em xem, trời sinh đầu anh đã to, nhét đầu thôi đã không vừa rồi."
Chu Kiều cảm thấy buồn cười, "Nhưng em cũng không có thùng rác lớn đến như vậy."
"Biến rác thành bảo vật có được không." Lục Hãn Kiêu nói: "Toàn thân anh đều là bảo vật, ở cùng một chỗ với anh em cũng biết anh rất tốt mà."
Chu Kiều rút tay từ lòng bàn tay anh về, từ trên giường bước xuống đi ra ngoài.
Lục Hãn Kiêu ngồi thẳng người, vội vàng hô to: "Nữ thí chủ xin dừng bước, bà chủ, nữ chủ nhân à, em quên cầm theo rác rồi!"
Chu Kiều đưa lưng về phía anh, khóe môi hơi cong, "Trước hết cứ để lại đấy, chờ em dọn dẹp xong sẽ đến thu về."
Lục Hãn Kiêu ngồi xếp bằng trên giường, cẩn thận suy tư ba giây đồng hồ, sau đó hưng phấn "YES!" một tiếng, gào với bóng lưng cô: "Anh cả người săn chắc vô cùng, không chiếm nhiều diện tích, ngồi xổm chỗ nào cũng được!"
Chu Kiều càng vui vẻ hơn.
"Đợi chút." Lục Hãn Kiêu chân không nhảy xuống đất, chạy như gió đến trước mặt cô.
Trán Chu Kiều vẫn đang dán miếng hạ sốt, bộ dáng có chút buồn cười, hai người anh nhìn em em nhìn anh, không hiểu anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347110/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.