Chu Kiều bị anh ôm lên, sức nặng toàn thân đều đặt trên người anh.
Lục Hãn Kiêu buồn bực nói: "Anh đều đã biết. Là mẹ anh đối với em không tốt."
Chu Kiều không lên tiếng.
"Bà ấy thực sự quá đáng, rất quá đáng." Lục Hãn Kiêu từng cái từng cái vuốt ve lưng cô, thân thể dán lại gần giống như muốn lấy được một chút đáp lại.
Chu Kiều vẫn dịu dàng nhưng nhàn nhạt, không giãy giụa, cũng không nhiệt tình, điều này khiến Lục Hãn Kiêu hoàn toàn không nắm chắc.
"Em muốn ra ngoài sao? Muốn đi đâu? Anh cùng em đi." Lục Hãn Kiêu rất sợ không khí lạnh nhạt này, cố hết sức tìm đề tài.
Chu Kiều cuối cùng cũng không nhịn được mà đem tay đặt lên bả vai anh, móng tay bám vào.
Lục Hãn Kiêu bị cử động của cô làm cho mừng rỡ, kết quả là Chu Kiều lại nói: "Anh buông em ra trước đã, em, em đồng ý sẽ không tức giận."
"..."
Lục Hãn Kiêu không tình nguyện buông lỏng tay một chút, Chu Kiều đẩy anh, bản thân cũng lui về sau hai bước.
Cô nói: "Em muốn xuống lầu đi ăn chút gì đó, đi cùng nhau không?"
"Cùng nhau, cùng nhau." Lục Hãn Kiêu vội vàng gật đầu, không nói gì thêm cầm tay cô, nịnh nọt ân cần, "Em muốn ăn gì? Hàu nướng được không? Lần trước chúng ta đến quán kia em đã nói là ăn ngon miệng."
"Khuya rồi, không cần." Chu Kiều không hào hứng lắm, "Ở dưới lầu tùy tiện ăn gì đó đi."
Chỗ này gần trường học nên quán ăn nhỏ xung quanh khá nhiều. Chu Kiều chọn một quán sạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347130/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.