Lục Hãn Kiêu theo Chu Kiều lên lầu.
Có thể thấy được anh thật sự giống như trút được gánh nặng, sắc mặt tuy mệt mỏi nhưng không thể che hết tâm trạng vui sướng.
"Em có đói bụng không? Vừa rồi ăn một bát cơm rang trứng có thiếu không?"
"Có ăn trái cây hay không, anh đi mua cho em được không?"
"Em đồng ý dẫn anh lên nhất định là vì nhìn trúng tiềm lực hạt giống của anh đúng không? Đầu năm nay hạt giống có thể nảy mầm thành chồng cũng không nhiều."
Chu Kiều cười cười, chỉ trả lời ngắn gọn một hai chữ.
Nhưng Lục Hãn Kiêu đã thấy rất thỏa mãn.
Chu Kiều cầm chìa khóa mở cửa, nghiêng người, "Vào đi."
Mới bước vào, cửa còn chưa đóng chặt, Lục Hãn Kiêu đã từ phía sau ôm lấy người, một đường ôm tiến lên phía trước, theo đường đi, hết nụ hôn này đến nụ hôn kia không chờ được mà rơi trên cổ cùng gò má Chu Kiều.
Tim Lục Hãn Kiêu đập cực nhanh, đẩy cô lên vách tường, Chu Kiều cũng không chống cự, mặc cho anh đổi thành tư thế mặt đối mặt, chịu đựng môi lưỡi của anh.
Lục Hãn Kiêu dùng nhiệt tình lớn hơn hẳn mọi ngày, giống như nịnh nọt khiến cô nhanh có cảm giác muốn ho,an ái. Chu Kiều khép hờ đôi mắt, đến khi tay anh theo vạt áo trượt vào, từ eo thon châm mồi lửa thẳng tắp tiến lên, Chu Kiều cuối cùng không nhịn được mà hừ ra tiếng.
Lục Hãn Kiêu càng thêm rục rịch.
Anh đè lên Chu Kiều, ở bên tai cô ồ ồ hỏi: "Đêm nay anh không đi được không?" Không đợi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347131/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.