Chứng kiến toàn bộ hành động này, những người xung quanh mới thực sự là mắt chữ O mồm chữ A.
Có ý gì đây?
Sao trông cứ như là... chân Kỷ Mân khỏi rồi, thì địa vị trong gia đình lại tụt dốc không phanh thế kia?
Kỷ Mân ngồi ở sofa bên cạnh.
Lục Nhiên dựa lưng vào thành sofa, cúi đầu nghịch điện thoại. Thoạt nhìn hai người này như hoàn toàn không quen biết. Nhưng sau khi chứng kiến màn vừa rồi, chẳng ai dám nghĩ như vậy nữa.
Thẩm Tinh Nhiễm bị bẽ mặt một vố đau đớn.
Cậu ta nhìn Lục Nhiên, rồi lại nhìn Kỷ Mân, nghiến răng mắng thầm một câu "đồ cẩu nam nam" rồi lủi thủi rời đi.
Những người khác tụ tập lại cũng lục đục tản ra.
Kỷ Mân co chân ngồi trong chiếc sofa đơn.
Bình thường ngồi trong xe lăn đặc chế thì không thấy gì, giờ ngồi trên sofa này lại có vẻ hơi chật chội.
Dường như vì ngồi không thoải mái, đôi chân dài vốn thường xuyên bị phủ bởi tấm chăn mỏng thỉnh thoảng lại cử động một chút, thay đổi tư thế, trông cực kỳ thu hút ánh nhìn.
Ngồi một lát, Kỷ Mân không nhịn được, đưa tay chạm nhẹ vào thiếu niên sau lưng.
Lục Nhiên đang để ý hai cha con nhà họ Thẩm và vị chú họ ngoài cửa, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh.
Thế nhưng, một người đàn ông chưa đầy ba mươi tuổi, diện mạo tuấn tú, cơ thể khỏe mạnh, lại nắm giữ cả tập đoàn Kỷ thị, sức hấp dẫn trong giới thế gia là không thể xem thường.
Dù lờ mờ nhận ra mối quan hệ giữa Kỷ Mân và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hao-mon-phao-hoi-bat-dau-phat-dien/3027713/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.