Động tác xuống giường khiến vết thương bị kéo căng, nhưng trên mặt Kiều Sơn Ôn không có chút biểu hiện khác thường nào. Khi đi lại, vết thương trên đầu gối bị quần cọ vào, đau nhói, lại bị Văn Lạc nắm tay nên vết thương càng bị chạm tới, nhưng cô vẫn nắm chặt tay Văn Lạc, không muốn để Văn Lạc nắm tay mình chỉ để nghịch ngợm như trước kia.
Trước giờ Văn Lạc thường có thói quen nghịch tay cô, Kiều Sơn Ôn từng rất thích, nhưng bây giờ thì không muốn nữa. Cô muốn ngồi đối diện với Văn Lạc.
Văn Lạc không nhận ra có gì khác lạ.
Văn Lạc mua điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông, đi ngang qua tiệm thú cưng còn tiện tay mua thêm một túi xúc xích mèo. Vì con mèo nhà Kiều Sơn Ôn thật sự quá ngoan, quá bám người, đi đâu cũng phải theo sát, ngoan ngoãn hơn hẳn đám mèo mà Văn Lạc từng nuôi.
Chủ nhân chuẩn bị ăn sáng, nó liền đứng dưới bàn ăn, ngẩng đầu nhìn Văn Lạc, muốn ăn nhưng lại vô cùng lễ phép, không vội, không tranh, không giành, không làm ồn, khiến người ta không nhịn được mà cúi xuống xoa đầu nó, thưởng cho một cây xúc xích mèo, mong nó giữ gìn phẩm chất tốt đẹp và tiếp tục bám người như vậy.
Muốn trêu nó, Văn Lạc bóp xúc xích rất nhanh, khiến nó không kịp nuốt, cái mũi nhỏ nhăn lại, cố gắng đuổi kịp nhịp độ của cô.
Một cây chưa ăn đã đủ, nhưng Văn Lạc nói "hết rồi", nó vẫn kìm nén, duyên dáng bắt đầu l**m móng.
Còn Văn Lạc thì sao? Lập tức đi rửa tay, nhanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005067/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.