Editor: Nại Nại
"Sao mà mi biết nó là con đực?" Quý Lan có hơi chột dạ, cô thật sự không biết vẹt nhỏ là đực hay cái. Tối hôm qua cũng chỉ thuận miệng nói phét nó là con dâu nuôi từ bé thôi, quỷ mới biết đầu óc của Cẩu Đản có phải bị úng nước rồi không, thế mà lại xem là thật.
"Ta tra baidu!" Cẩu Đản ngẩng đầu, ưỡn ngực, đúng lý hợp tình nói.
Quý Lan nhìn Cẩu Đản như con ngỗng lớn, có hơi sợ hãi. Cô đã sống ở nông thôn một khoảng thời gian, cô không sợ trời không sợ đất, nhưng lại rất sợ con ngỗng lớn như bị bệnh tâm thần thấy ai là mổ người đấy, ngang ngược vô lý. Mắt thấy Cẩu Đản sắp tiến hóa thì cô nhanh chóng ngồi xổm xuống, giọng điệu dịu dàng hỏi: "Mi dùng gì để tra baidu?"
"Hệ thống tự có chức năng riêng nha, cô không biết hả?" Cẩu Đản ghét bỏ liếc mắt nhìn cô một cái, mổ lông trên cánh: "Chẳng lẽ ta chưa có nói cho cô biết sao?"
"Lúc nên tra baidu thì không tra, lúc không nên thì lại đi tra!" Quý Lan hất chân lên: "Lúc trước khi ta thi mi làm cái gì?"
"Cô đâu có hỏi đâu!" Cẩu Đản chạy tung ta tung tăng ra ngoài phòng khách, so với bài thi của Quý Lan thì hiển nhiên nó càng để ý cô dâu nuôi từ bé của nó hơn.
Quý Lan điên rồi sẽ ăn chim, nhưng Nhị Nha điên rồi cũng chỉ tát nó hai cái mà thôi.
"Cô nhìn đi!" Nó chỉ vào vẹt nhỏ trong lồ ng: "Baidu nói,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-bien-toi-thanh-blogger-noi-tieng/2749103/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.