Đới Minh An c.hết vì ung thư.
Không biết có phải giai đoạn cuối hay không, người phụ nữ đầu bên kia không nói cụ thể, Đới Lam cũng không hỏi.
“Từ bao giờ rồi?”
“Bảy ngày trước, hôm nay vừa làm cơm cúng tuần.”
“Vậy dì gọi tôi để làm gì? Có gì cứ nói thẳng đi.”
“Có ba việc, một là ông ta chỉ định cậu là người duy nhất thừa kế toàn bộ tài sản của ông ta; hai là chuyện lần trước ông ta mua lại căn hộ đứng tên cậu mà không qua bàn bạc với tôi, đây bị coi là hành vi giấu diếm bạn đời hợp pháp, tự tiện sử dụng quỹ chung của hai vợ chồng, nhưng cả tôi và cậu đều không muốn phiền phức, vậy hai việc này bù trừ cho nhau, cậu cũng không tổn thất gì, cậu xem có đồng ý với đề nghị của tôi hay không; việc cuối cùng, Đới Minh An được an táng tại Hoa Dương, trước khi qua đời ông ta nói với tôi muốn hoàn thành ý nguyện của cậu, ông ta sẽ không quấy rầy mẹ cậu, cho nên không chọn chùa Nguyệt Hàn nữa.”
Đới Lam lịch sự đáp lời “Tôi hiểu rồi”, sau đó báo với đối phương sẽ có luật sư tên Vệ Miên liên lạc với bà để xử lý mọi việc, hắn không cần thừa kế gì hết.
Cúp máy khoá màn hình, Đới Lam thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại đen xì hồi lâu, mãi đến khi đầu óc thông suốt trở lại, hắn mới nhận ra mình đang nhìn thấy một gương mặt vừa lạnh lùng vừa uể oải phản chiếu trên màn hình.
Đới Lam cười khổ một tiếng, theo bản năng đưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995269/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.