Rừng Khê Nguyệt, đình Thương Ngô.
Trên tay đang cầm một ly trà xanh, Ly Ương mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, cố gắng nhạt hóa đi cái cảm giác tượng đá kia đang tồn tại và ngồi ở phía đối diện mình. Không sai, tượng đá kia chính là Hạng Thành con của Bạch Hổ vương. Ly Ương xưng hắn là tượng đá bởi vì...
Người này cho tới bây giờ trong suốt toàn bộ một buổi chiều, đừng nói là một câu nói, ngay cả một động tác, một vẻ mặt cũng không có! Cứ đoan đoan chánh chánh ngồi ở chỗ đó, cả trà chuẩn bị cho hắn cũng không đụng, hoàn toàn chính là một pho tượng đá. Bản thể của Hạng Thành thật sự là lão hổ trắng sao? Như thế nào nàng lại cảm thấy bản thể người này phải là khối đá cứng a!
Hung hăng hít thở sâu mấy cái, Ly Ương chỉ không ngừng nhắc nhở mình đối phương là lão hổ trắng hung tàn, mới có thể miễn cưỡng khống chế được đầu óc mình nóng lên làm ra chuyện tình không lý trí. Kéo kéo khóe miệng, tận lực để cho mình nhìn qua tự nhiên thân thiết chút, Ly Ương mở miệng nói: “Thời gian không còn sớm, nếu không trở về, sợ là sẽ trễ.”
“Tượng đá” rốt cục cũng có phản ứng, giương mắt liếc nhìn Ly Ương, lại không nói gì trực tiếp đứng dậy rời đi.
Nhìn bóng lưng nhanh nhẹn rời đi của Hạng Thành, Ly Ương kéo khóe miệng, thâm thiết thể nghiệm sát ý liên miên không ngừng trong truyền thuyết. Hôm nay mình gặp phải, rốt cuộc là người nào a?! Thua thiệt lần đầu tiên nàng gặp mặt còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-ly-muon-cho-ta-bao-lau/814264/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.