Đêm tới mang theo gió lạnh, ông chủ Giang Xuân Lai vốn keo kiệt bỗng trở nên khách sáo, thế mà còn đem tới một bát chè.
“Chư vị ngày mai phải đi rồi, đây cũng là duyên phận trời ban, nếu không có cơn mưa này, vị quý nhân như Tạ cô nương đây cũng sẽ không tới chỗ này của ta, chén chè này cứ coi như là món quà chia tay đi.
Giang Xuân Lai mang theo ý cười, ánh mắt của Minh Cẩn từ chè trong chiếc bát sứ trắng di chuyển tới khay bưng, trong chiếc khay có vài bát chè, không chỉ là cho mỗi hai người họ.
Ánh mắt từ khay chuyển tới gương mặt của Giang Xuân Lai.
“Đa tạ, chúng ta đều có sao, hơn nữa chỉ cho chúng ta thôi à?”
Phản ứng của Giang Xuân Lai khá mạnh, tiếng cười cũng trở nên to hơn, “Ha ha! Không, sao lại thế được, mọi người đều có. Nhưng mà, Tạ cô nương, chè của mấy vị chắc chắn là bát lớn nhất.”
Minh Cẩn cũng mỉm cười, không nói thêm nữa, chỉ để Thược Dược nhận bát chè, “Chén muỗng thì chờ tới ngày mai đưa cho ông chủ có được không?”
“Bây giờ hai vị chưa uống? Cũng không sao, muộn một chút ta đến lấy là được.”
Không phải ngày mai, mà là muộn một chút.
Giang Xuân Lai xoay người đi, cửa vừa đóng lại, hắn làm bộ bước đi rồi sau đó tay chân nhẹ nhàng tiến đến bên ngoài cửa, đương nhiên là không nhìn được bên trong, nhưng có thể nghe thấy được âm thanh.
“Cô nương, chè này khá ngon đấy, người thử xem.”
“Phải không? Đưa ta nếm thử...”
Ngoài cửa, khóe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-gian-sac/1454/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.