[Đạo cụ 【Ẩn Giấu Khí Tức】đếm ngược 06:12]
Lê Lê hoàn toàn không biết người đàn ông áo choàng đen ngất xỉu kia đang nghĩ gì trong đầu. Cô thu lại nụ cười vừa vô tình để lộ, khôi phục lại vẻ mặt không biểu cảm thường ngày.
Nhất Minh thu hút sự chú ý, còn Lê Lê thì nhân cơ hội tiếp cận từ phía sau, nhanh gọn hạ gục dị năng giả của Tổ Hổ. Pha phối hợp này có thể nói là rất ăn ý.
“Làm không tồi.” Cô buông một câu khen ngợi, người được khen là Nhất Minh lập tức cười hề hề một tiếng.
Cậu dường như được tiếp thêm tinh thần, bước chân khi đi về phía trước cũng phấn chấn hẳn lên.
Lúc này, bọn họ đã đến khu vực từng giam giữ Đường Tằng.
Căn phòng hàng hóa của Thanh Đồng được chia làm hai loại: đã được đặt trước và chưa có người đặt mua. Kiến trúc này không khác mấy so với nơi từng nhốt Nhất Minh — đều là cánh cửa lớn đặc chế của Thanh Đồng.
Nhất Minh đặt tay lên cửa, thuần thục tháo nguyên cánh cửa xuống. Ánh sáng trong phòng dần len qua khe hở, rồi chiếu sáng gương mặt bọn họ.
Lê Lê trông thấy Đường — cô bé mà mấy hôm trước cô chỉ gặp thoáng qua một lần.
Cô bé có mái tóc đen dài suôn mượt rũ xuống tận eo. Trên người mặc một chiếc áo phông rộng rãi, cổ đeo một sợi choker đen.
Hiện tại, cô bé đang ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, đầu cúi thấp, dưới ánh đèn, bóng dưới chân chỉ là một vòng mờ nhạt.
Đôi mắt màu xanh biếc như đang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-than-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich/2899146/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.