Trước khi cưới Bùi Dụ, không một ai biết đến ta; sau khi cưới chàng, danh tiếng lại vang xa.
Lúc trước đọc tiểu thuyết, ta thấy nhân vật chính hay được mời đi dự tiệc, mãi đến hôm nay mới biết tấm thiệp mời trông ra sao. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời có người chủ động mời ta đi ăn chùa, dù rằng bọn họ vẫn chỉ vì thân phận của Bùi Dụ.
Không chỉ vậy, lúc bãi triều cũng có người chủ động bắt chuyện với ta. Người thì chỉ hỏi thăm dăm ba câu chuyện nhà, kẻ mặt dày hơn thì quàng vai bá cổ, khiến ta giật mình tưởng họ định giở trò sàm sỡ.
Có vị quan ta chẳng quen thân gì lại nhiệt tình mời ta đi uống rượu. Ta từ chối, nói phải về nhà, thế là họ liền cười nhạo bảo ta sợ lang quân.
Kệ các ngươi nói gì thì nói, ta không muốn đi đấy.
Lần đầu ta từ chối, lần thứ hai vẫn từ chối. Đến lần thứ ba, ta còn chưa kịp mở miệng, mấy người kia đã liếc mắt nhìn nhau, mỗi người một bên kẹp chặt cánh tay, lôi ta đi bằng được, còn bảo ta đừng xấu hổ.
Thật sự, nếu bọn họ không phải là đồng liêu, ta đã hét lên bắt cóc rồi.
Ai cũng là quan to quý nhân, Mộc Hoàn cũng không tiện ra tay giúp ta, đành trơ mắt nhìn ta bị lôi đi như con heo chít, nàng ta đành túm lấy một kẻ hóng hớt đứng bên cạnh, nhét
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-phu-benh-kieu-yeu-ta-den-dien-cuong/2839335/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.