Chỉ vài ngày sau, Nhược Tố được rước đi bằng một cỗ kiệu nhỏ. Mãi đến lúc ấy, ta mới biết người nạp hắn làm thiếp là ai.
Chính là tỷ tỷ trên danh nghĩa của ta—Tứ Hoàng nữ đương triều.
Ta giữ đúng lời hứa, gửi một phần quà mừng. Còn tranh vẽ ư? Đừng mơ, Bùi Dụ chắc chắn sẽ không đồng ý.
Các Hoàng nữ khác cũng ít nhiều gửi quà, còn có người bày tiệc mời Tứ Hoàng nữ và ta đến dự. Một mặt là chúc mừng nàng ta nạp được giai nhân, một mặt lại ẩn ý cố tình lôi ta vào câu chuyện.
Ta chẳng buồn để tâm, chỉ lo ăn cho xong bữa, nghe tai này lọt tai kia, không thèm để trong lòng.
Những tranh đấu ngầm trên triều, ta không tham gia. Chuyện kết bè kết phái, ta cũng chẳng liên quan. Ai thích tranh thì cứ tranh, Nữ hoàng và Hoàng Thái nữ vẫn còn sống sờ sờ ra đó, bọn họ giãy đành đạch cái gì không biết.
Lại thêm nửa tháng trôi qua, hôm ấy ta vừa ngủ trưa dậy thì gia nhân từ bên ngoài bước vào, dâng lên một tấm thiệp mời.
Ta nghiêng đầu nhìn qua, đọc từng chữ một: “... Yến thưởng hoa? Mời chàng? Chàng có muốn đi không?”
Là thiệp do Tứ Hoàng phu gửi tới, mời Bùi Dụ đến phủ Tứ Hoàng nữ dự tiệc.
Bùi Dụ nhìn chằm chằm tấm thiệp, chợt cong môi cười, “Sao lại không đi?” Chàng hờ hững ném thiệp lên bàn, giọng điệu mang ý vị sâu xa: “Ta muốn xem xem, Tứ Hoàng nữ có ý gì đây.”
Ta lặng lẽ cầm tấm thiệp lên, thấy nét chữ thanh thoát đẹp mắt, liền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-phu-benh-kieu-yeu-ta-den-dien-cuong/2839342/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.