Mãi đến khi Bùi Dụ ngủ rồi, ta mới nhớ ra mình vừa có một đứa con, liền tò mò lén lút đi qua xem thử. Ấy, con bé này nhìn cũng xinh xắn đấy chứ.
Vừa chào đời đã có một lớp tóc tơ trên đầu, giờ đang mở to mắt nằm ngoan ngoãn trong chiếc giường nhỏ, trắng trẻo bụ bẫm, tay chân như củ sen non.
“Con nhà người ta sinh ra cũng như vậy sao?” Ta nhớ đời trước từng nghe người ta nói, trẻ con mới sinh thường nhăn nheo đỏ au, trông không được xinh cho lắm, hình như cũng chưa mở mắt được ngay.
Trong phủ vì Bùi Dụ mang thai mà đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, còn mời không ít nam tử từng có kinh nghiệm sinh nở đến. Một người trong số họ vừa cho tiểu cô nương bú sữa vừa đáp: “Không hẳn ạ. Chỉ có tiểu điện hạ là từ lúc chào đời đã trắng trẻo xinh xắn, sau này lớn lên chắc chắn cũng là một người nổi bật.”
Nói ta vui mừng khi nghe người khác khen Lư Khâu Lương thì đúng là không thể nào. Bây giờ nhìn con bé, ta chỉ thấy lạ lẫm nhiều hơn là yêu thương, ta quả thực vẫn chưa có cảm xúc của một mẫu thân thực thụ.
Hơn nữa, ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có con sớm như vậy, tự biết bản thân không có đủ kiên nhẫn và năng lực để nuôi dạy trẻ nhỏ, ai ngờ Bùi Dụ lại mang thai, giờ thì Lư Khâu Lương cũng đã ra đời rồi.
Bé con uống sữa no rồi lại ngủ, lồng ngực lên xuống theo hơi thở, ta chọc chọc cũng chẳng có phản ứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-phu-benh-kieu-yeu-ta-den-dien-cuong/2839357/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.