Từ xưa đến nay, Dương Châu vốn là vùng đất trù phú, tiền tài nhiều thì quan tham cũng nhiều. Gần đây chuyện quan lại Dương Châu cấu kết, tham ô công quỹ bị phanh phui, Nữ hoàng nổi giận lôi đình, hạ chỉ cách chức, tịch biên gia sản không chừa một ai, vì vậy trống ra không ít chức vụ.
Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến ta, thế mà lúc ta đang ngẩn ngơ như thường lệ, lại nghe loáng thoáng ai đó nhắc đến “Cửu Hoàng nữ điện hạ”, mà tiếng còn vang lên ngay bên tai.
Vội vàng ngẩng đầu lên thì thấy vị đại thần vốn đứng trước mặt ta đã bước ra nửa bước, tâu với Nữ hoàng rằng chức vị Thứ sử Dương Châu hiện đang để trống, mà ta thì cũng đang rảnh rang không có việc gì để làm, bèn đề nghị giao vị trí này lại cho ta. Nữ hoàng trầm ngâm, thấy để ta ở kinh thành cũng chỉ ăn không ngồi rồi tốn lương thực, chi bằng cho đi lao động công ích, thế là đồng ý luôn.
Không phải chứ, quan chức mà phong bừa phong bãi vậy sao? Mấy người ít ra cũng nên hỏi qua ý kiến của ta một chút đi chứ!
Lúc vị đại thần kia trở lại hàng, còn quay đầu lại mỉm cười với ta đầy sâu xa, như thể tất cả đều đã nằm trong tính toán.
Chỉ tiếc là ta với người chẳng có tí ăn ý nào, chỉ ngơ ngác đáp lại bằng ánh mắt ngây thơ vô tội.
...Là sao nữa?
À mà, đại nhân này, hóa ra ngươi là người của ta à? Sao trước giờ chẳng thấy người đứng ra nói giúp ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-phu-benh-kieu-yeu-ta-den-dien-cuong/2839358/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.